Có bác nào có file quyến Kỷ Hiếu đề tài của hội điều dưỡng cho mình xin với. thanks!![]()
Có bác nào có file quyến Kỷ Hiếu đề tài của hội điều dưỡng cho mình xin với. thanks!![]()
Cảm ơn devil đã tuân thủ nội qui diễn đàn và ý kiến góp ý của XVDomino. Tôi hoàn toàn đồng ý với quan điểm các đề tài NCKH cần chia sẻ cho nhiều người được đọc, tham khảo và ứng dụng.
Tuy nhiên, theo tôi được biết nhiều trường Đại học trên thế giới và Việt Nam phải bỏ ra một khoản kinh phí không nhỏ để có quyền truy cập vào các cơ sở dữ liệu (electronic databases) như ProQuest, ScienceDirect, CINAHL... nơi lưu trữ các bài báo, công trình nghiên cứu khoa học phục vụ cho việc tham khảo của SV và GV trong quá trình dạy-học và làm luận văn tốt nghiệp. Bản thân tôi cũng nhiều lần phải trả tiền để có được các articles và thesis (fulltext) từ các cơ sở dữ liệu này. Nên việc tuân thủ qui định về bản quyền sản phẩm trí tuệ của cá nhân và tổ chức là điều dễ hiểu.
Nếu bạn nào có nhu cầu sở hữu cuốn "Kỷ yếu đề tài NCKH Điều dưỡng" lần III (2007), lần IV (2010) kèm theo đĩa CD các bài báo cáo tại Hội nghị NCKH và fulltext (.doc) của cuốn Kỷ yếu, xin mời đăng ký mua trực tiếp tại Văn phòng Trung ương Hội Điều dưỡng Việt Nam. Địa chỉ: Tầng 3, nhà D, Bộ Y tế (138A Giảng Võ-Hà Nội).
Lần sửa cuối bởi Longevity, ngày 06-01-11 lúc 21:03.
Đôi điều bàn về NC Điều dưỡng VN và thương mại hóa các sản phẩm:
Phải nói rằng với các Nghiên cứu Điều dưỡng Việt nam hiện nay quá ít không muốn nói là cơ hội công bố NC là hạn chế, hầu như các NC chỉ mong đợi công bố ở cấp độ bệnh viện, mà muốn công bố thì phải chờ đợi một nhân dịp nào đó,với các BV mà hoạt động NC khoa học còn quá ít thì gần như cơ hội bằng không,còn tầm trong nước thì các nghiên cứu chỉ mong chờ hội hè đình đám ở đâu đó, đến đó công bố cho một số ít con người được nghe(những người được nghe, thì không mấy áp dụng mấy, đôi khi đến để mà có mặt "gọi là")còn để công bố tầm quốc tế gần như là không thể, vì những nghiên cứu chương thực sự đủ tầm.Nói như vậy mới hiểu người làm nghiên cứu khó lòng có một động lực nghiên cứu.Tôi tin chắc một điều mà người làm nghiên cứu Điều dưỡng ở Việt nam mong đợi và hy vọng nhất là được chia sẻ ,công bố đến mọi người, đây chí ít là điều hạnh phúc bé nhỏ nhất ở thời điểm hiện nay .
Qua theo dõi một thời gian dài các kỳ tổ chức, ở cấp bệnh viện, cấp ngành thì giá trị thực tế các nghiên cứu mang lại để cải thiện chất lượng chăm sóc chưa cao, cái mà mọi người đang hướng tới trong hiện tại cũng như tương lai: thực hành dựa vào bằng chứng .
Điều dưỡng việt nam còn nhiều khó khăn, đối tượng học sinh sinh viên cũng vậy, những người trẻ đang mong đợi một sự thay đổi, mong muốn được hoàn thiện, nhưng do điều kiện họ không thể bỏ ra một khoảng tiền 100.000 đồng để mua một cuốn kỷ yếu để tham khảo, rất đáng buồn là đi một vòng các vị mà được cuốn này thì để ngăn tủ cho đẹp mà thôi, không mấy ai đọc ai áp dụng, đây là một thực tế đau lòng, trong khi các bạn trẻ cần làm nghiên cứu, các bạn sinh viên cần thsm khảo thì cơ hội tiếp cận gần như bằng không. những điều nên suy ngẫm cho ai đó có cái chí cái tâm để phát triển nghề nghiệp
Nói đến chuyện thương mại các kỷ yếu, về tâm đã là chưa trọn về luật lại càng xem xét hơn, chúng tôi làm việc và tổ chức nhiều hội nghị khoa học: y dược học, ngoại khoa, nội soi. lần gần đây nhất là hội nghị quốc tế: nội soi và nội soi can thiệp châu á thái bình dương, ban tổ chức phải đi vận động kinh phí tài trợ để in kỷ yếu và phát không cho mọi người, đến hết hội nghị một số cán bộ có nhu cầu bệnh viện thắt lưng buột bụng mà bỏ kinh phí ra in để "anh em' có cơ hội đọc ( Điều mà chủ tịch, vào ông giám đốc nói)
Ai đó sớm nghĩ ra việc kinh doanh, tự xưng là "bản quyền" tôi cho là ích kỷ, và quá coi trọng quyền lợi cá nhân hơn quyền lợi xã hội, quyền lợi ngành nghề,tôi cảm giác thật hổ thẹn.
Điều đáng mừng là với tít đề kỷ yếu nghiên cứu, được gửi lên thì số người truy cập vào bài này lại trong vài ngày đã hơn hàng trăm, đó mới thấy giá trị và mong đợi khác khao của những con người những nhu cầu thực sự. thật đáng kính và đáng quý .
Tôi là quay lại chủ đề này vì thấy mọi người " co dúm" theo kiểu hoang mang, thực tế sự chia sẻ của các bạn là không tội lỗi gì, bạn đã kinh doanh hay kiếm lợi từ tài liệu này đâu mà gọi là vi phạm "bản quyền" mà người vi phạm "bản quyền' có khi là ngược lại, đã tự lấy sản phẩm người khác đem ra kinh doanh thực sự, một điều thật đáng buồn cho một ý tưởng và một hành vi xã hội .
Hãy vì ngành nghề hãy vì người dân Việt nam mà bao dung và rộng lượng, đừng hẹp hòi vì quyền lợi của một ai đó.
Chân thành cảm ơn và lượng thứ.
************************************************** *****************************
************************************************** *****************************
Cám ơn anh.
Những suy nghĩ của anh cũng không ai lượng thứ cho cả. Đó cũng là điều mà bấy lâu nay bị rào cản làm cho kiến thức của điều dưỡng cũng khó khăn khi tiếp cận với mọi người. Mọi người muốn tìm hiểu, tham khảo, chia sẻ với nhau cũng khó.
Đã không ít lần có nhiều người lên tiếng xin những tài liệu mà vốn dĩ người có họ luôn rất đỗi tự hào. Thậm chí trong cuốn kỷ yếu lần này, những bài đầu tiên về các công trình nghiên cứu khoa học của các nhà lãnh đạo, những người đang chèo lái con thuyền chung lại nghiên cứu về những lĩnh vực, đề tài như thực trạng ngành điều dưỡng, vấn đề nghiên cứu khoa học của điều dưỡng, rồi năng lực của điều dưỡng trưởng...
Trong khi đó nguồn tài liệu có thể tham khảo, có thể nâng cao năng lực của điều dưỡng lại bị cản trở. Đã có không ít lần liên hệ trực tiếp với các vị "có" tài liệu, nhưng vẫn chỉ là một lời hứa: Ừ, để khi nào rảnh rồi chuyển.
Anh nói đến "thực hành dựa vào bằng chứng". Nhưng những bằng chứng nghiên cứu lại không được công bố. Cuốn kỷ yếu này đúng là chỉ công bố bằng chứng, còn full text không có. Cho nên khi xem xét kỹ lại và được anh phân tích thấy đúng quá, nếu công bằng không thể nói người phát hành cuốn sách này có bản quyền được.
Tại sao không thể công bố nhỉ? Với những tài liệu này nhà phát hành bán 100.000 đồng/cuốn, thử hỏi đã bán được bao nhiêu cuốn? Rồi "Số lượng có hạn". Giả sử bán được 1.000 cuốn thì thu lại được 100 triệu đồng? Nhưng đặt ngược lại câu hỏi kinh tế, số tiền tổ chức một hội nghị khoa học như lần vừa rồi tổng chi hết bao nhiêu? Chính xác thì phải hết cả gấp 10 lần thế ấy chứ. Thực tế có bán nổi 1.000 cuốn hay không chỉ có... người bán mới biết, chứ còn NXB cũng không biết nữa.
"Rất mong sự quan tâm và góp ý của Quý độc giả để công tác nghiên cứu điều dưỡng ngày càng phát triển".
Nếu cứ làm thế đến bao giờ mới có thể phát triển được?
Có câu chuyện "Ném gạch, rước ngọc". Ngẫm mà không còn biết nói như thế nào!!! làm quản lý nhưng không thể có tầm nhìn tốt hơn được?
Trong thời điểm này, giá như những kiến thức của người đi trước, làm trước, những đúc rút kinh nghiệm được phổ biến và áp dụng rộng rãi thì cái lợi thu được còn lớn hơn gấp bao nhiêu lần??? Lợi về tri thức, lợi về thời gian, lợi về khoảng cách... đó mới quan trọng, chứ lợi về kinh thế há chẳng phải là thứ yếu sao?
Giá như những kiến thức về quản lý, những tài liệu như tài liệu của khóa đào tạo LFC chẳng hạn, hay tài liệu về quản lý điều dưỡng... được phổ biến, chẳng phải những ACE điều dưỡng không tìm đọc, tự nghiền ngẫm, nghiên cứu và không thể áp dụng những kiến thức đó vào công việc của mình???
Quả thật, "Làm cái này phải có ............................ tầm".
Cứ phải có tiền mới có cuốn đó sao?
bao giờ điều dưỡng ta hết được suy nghĩ vạy?
Đánh dấu