+ Trả lời Chủ đề
Trang 2 của 2 Đầu tiênĐầu tiên 1 2
Kết quả 11 đến 17 của 17
  1. #1
    XVDomino's Avatar
    XVDomino Đang Ngoại tuyến Administrator
    Ngày tham gia
    12-Jul-2009
    Bài viết
    1,209
    Cảm ơn
    1
    Được cảm ơn 93 lần trong 55 bài viết

    Mặc định Điều dưỡng Việt nam những tồn tại: từ nhận thức đến hành nghề

    1. Nhận thức

    - Xã hội chưa nhận thức và đánh giá được tầm quan trọng của nghề Điều dưỡng trong vai trò chăm sóc sức khoẻ con người:do lịch sử để lại :coi nghề điều dưỡng chỉ là "y tá" chỉ là những người giúp việc vặt trong nghề y. Điều dưỡng được đào tạo đại khái và cũng phục vụ những công việc "tá-phụ" và cũng chính trình độ thấp nên người Điều dưỡng không phục vụ tốt trong nhiều công việc dẫn đến không đem lại lòng tin của mọi người trong xã hôi.

    - Các nhà quản lý và lãnh đạo:Cũng chịu sự ảnh hưởng nhận thức xã hội, bên cạnh đó là chưa thực sự có tầm nhìn chiến lược trong thay đổi chất lượng chăm sóc và điều trị, dẫn đến chưa có sự phân công trách nhiệm đi với quyền lợi chính đáng, mặt khác phần lớn các cơ sở y tế còn phụ thuộc ngân sách Nhà nước và chưa hoạch toán, chưa có ngân sách đầu tư đúng mực cho phát triển ngành điều dưỡng chung và người điều dưỡng riêng tại các cơ sở và còn lúng túng trong vấn đề phát triển và đầu tư cho ngành nghề điều dưỡng bắt đầu từ đâu.

    - Bác sĩ điều trị những người trực tiếp hợp tác trong công tác chăm sóc bảo vệ sức khoẻ người bệnh: làm việc theo kiểu truyền thống lịch sử xem người Điều dưỡng là người "phụ tá" cho mọi việc của mình và coi việc làm của người điều dưỡng chỉ mang tính hỗ trợ phần điều trị thôi và phải thực hiện theo chỉ định của mình, và luôn nhận thức rằng mọi việc mà Điều dưỡng làm không thể hơn mình, tồn tại một bộ phận có hành vi ích kỷ coi thường người điều dưỡng trong công việc hàng ngày, coi những người điều dưỡng có trình độ năng lực sẽ làm giảm quyền của mình và " hay cãi".

    - Người Điều dưỡng: do phần lớn được đào tạo trong các trường học trung học và được trang bị kiến thức theo modul chia sẽ của bác sĩ vì vậy chưa có nhận thức về ngành nghề và cũng có nhiều người tự ty trong công việc hằng ngày, đồng thời với tính chịu khó chịu khổ chịu đựng và chấp nhận, luôn coi mọi việc an bài và nghỉ rằng cũng không có một thay đổi trong hành vi, công việc, và trình độ, và củng bị phủ kín bởi một ý thức hệ cũ kỹ của xã hội làm cho nhiều người không có góc nhìn đúng với ngành nghề và cũng không có tư tưởng và ý định phấn đấu và vươn lên để xứng tầm với trách nhiệm của bản chất thực sự mà nghề nghiệp của mình.

    2. Đào tạo và giáo dục:

    - Chưa xây dựng được khung chương trình phù hợp cho các môn học
    - Chưa có giáo trình hệ thống và đúng bản chất Điều dưỡng, và chỉ tồn tại kiểu chia sẽ và chắp vá một phần của y khoa
    - Chưa có hệ thống lý luận thực sự làm nền tảng định hướng cho phát triển nghề nghiệp
    - Tính chuyên nghiệp trong đào tạo còn thấp:hệ thống giáo viên hướng dẫn phần lớn là các bác sĩ dạy theo kiểu chia sẽ một phần kiến thức và có chăng sự khác biệt theo kiểu tự nghỉ ra" từ tư duy đến thực tiễn" mà văn nôn na gọi là "sự tưởng tượng", chưa có cơ sở thực hành, thực tập chuẩn mực, các cơ sở thực hành thực tế chưa được hướng dẫn chuẩn, vì thế học sinh thường than phiền "đem con bỏ chợ".

    - Nhiều trường có bước tiến nhảy vọt về lượng nhưng chưa có thay đổi về chất - phát triển kiểu này là nguy hiểm đây - người Pháp có câu " hãy cứ vội vã nhưng cứ từ từ " .

    - Nhiều cơ sở chạy theo cơ chế trường nhưng không thấy được vấn đề xây dựng thương hiệu đi đôi với sản phẩm đúng với nhu cầu xã hội - vẫn còn tồn tại mâu thuẩn quy luật cung - cầu trong đào tạo.
    -Chưa có hệ thống kiểm tra chất lượng đồng bộ đầu ra - phù hợp với nhu cầu các cơ sở y tế, các chuyên khoa hiện tai.

    3. Tổ chức phân công và thực hành thực tế

    - Nhu cầu ở người bệnh đã biểu hiện rõ và luôn đòi hỏi trách nhiệm của người Điều dưỡng và chuyên môn nhưng thực tế chưa đáp ứng đươc.
    - Khối lượng công việc không tên quá nhiều, kiêm nhiệm nhiều việc không cần đào tạo và cũng không phải việc của Điều dưỡng
    - Đánh giá và trả công cho công việc và vinh danh rất thấp
    - Áp lực bệnh nhân trên đầu Điều dưỡng quá lớn
    - Chưa phân công và bố trí đúng hệ thống: trình độ - trách nhiệm - quyền lợi - nghĩa vụ
    ************************************************** *****************************
    Sống ở trên đời cần có một tấm lòng,dù chỉ để cho gió cuốn đi..Như cánh vạc bay tận cuối trời ,Ngàn thu cát bụi cũng đành thôi -Tình xa biết có ai còn nhớ ,Một cõi đi về bỏ cuộc chơi
    ************************************************** *****************************

  2. #11
    sún's Avatar
    sún Đang Ngoại tuyến Điều Dưỡng Hạng Ruồi
    Ngày tham gia
    22-Jul-2010
    Bài viết
    86
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 4 lần trong 3 bài viết

    Mặc định

    Nhìn chung phải tự học, chỉ cần thầy dạy cho chúng ta kiến thức cơ bản cộng với ham đọc sách và thực tế, là mọi điều chúng ta đều có thể biết được còn học hỏi thì không kể người thấp hơn hay học cao hơn ta. Mọi điều hay từ người khác phải tranh thủ học và ghi nhớ

  3. #12
    kieutrang120791's Avatar
    kieutrang120791 Đang Ngoại tuyến Điều Dưỡng Hạng Lông
    Ngày tham gia
    21-Dec-2010
    Bài viết
    43
    Cảm ơn
    3
    Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài viết

    Mặc định

    dạ cảm ơn lời khuyên của bác ạ
    cháu cũng đang cố gắng đọc thêm sách nhưng thấy vẫn còn mơ hồ lắm.
    đã là gió qua sẽ không bao giờ trở lại

  4. #13
    sún's Avatar
    sún Đang Ngoại tuyến Điều Dưỡng Hạng Ruồi
    Ngày tham gia
    22-Jul-2010
    Bài viết
    86
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 4 lần trong 3 bài viết

    Mặc định

    gửi kiều trang :nội thấy cách sưng hô của bạn là thấy bạn học "rất giỏi" rồi

  5. #14
    ngocnhi's Avatar
    ngocnhi Đang Ngoại tuyến Super Điều Dưỡng
    Ngày tham gia
    17-Aug-2009
    Bài viết
    551
    Cảm ơn
    1
    Được cảm ơn 31 lần trong 22 bài viết

    Mặc định

    Trích dẫn Gửi bởi XVDomino [Bạn không thể nhìn thấy link cho đến khi đăng ký, nhấn vào đây để đăng ký]
    1. Nhận thức

    - Xã hội chưa nhận thức và đánh giá được tầm quan trọng của nghề Điều dưỡng trong vai trò chăm sóc sức khoẻ con người:do lịch sử để lại :coi nghề điều dưỡng chỉ là "y tá" chỉ là những người giúp việc vặt trong nghề y. Điều dưỡng được đào tạo đại khái và cũng phục vụ những công việc "tá-phụ" và cũng chính trình độ thấp nên người Điều dưỡng không phục vụ tốt trong nhiều công việc dẫn đến không đem lại lòng tin của mọi người trong xã hôi.

    - Các nhà quản lý và lãnh đạo:Cũng chịu sự ảnh hưởng nhận thức xã hội, bên cạnh đó là chưa thực sự có tầm nhìn chiến lược trong thay đổi chất lượng chăm sóc và điều trị, dẫn đến chưa có sự phân công trách nhiệm đi với quyền lợi chính đáng, mặt khác phần lớn các cơ sở y tế còn phụ thuộc ngân sách Nhà nước và chưa hoạch toán, chưa có ngân sách đầu tư đúng mực cho phát triển ngành điều dưỡng chung và người điều dưỡng riêng tại các cơ sở và còn lúng túng trong vấn đề phát triển và đầu tư cho ngành nghề điều dưỡng bắt đầu từ đâu.

    - Bác sĩ điều trị những người trực tiếp hợp tác trong công tác chăm sóc bảo vệ sức khoẻ người bệnh: làm việc theo kiểu truyền thống lịch sử xem người Điều dưỡng là người "phụ tá" cho mọi việc của mình và coi việc làm của người điều dưỡng chỉ mang tính hỗ trợ phần điều trị thôi và phải thực hiện theo chỉ định của mình, và luôn nhận thức rằng mọi việc mà Điều dưỡng làm không thể hơn mình, tồn tại một bộ phận có hành vi ích kỷ coi thường người điều dưỡng trong công việc hàng ngày, coi những người điều dưỡng có trình độ năng lực sẽ làm giảm quyền của mình và " hay cãi".

    - Người Điều dưỡng: do phần lớn được đào tạo trong các trường học trung học và được trang bị kiến thức theo modul chia sẽ của bác sĩ vì vậy chưa có nhận thức về ngành nghề và cũng có nhiều người tự ty trong công việc hằng ngày, đồng thời với tính chịu khó chịu khổ chịu đựng và chấp nhận, luôn coi mọi việc an bài và nghỉ rằng cũng không có một thay đổi trong hành vi, công việc, và trình độ, và củng bị phủ kín bởi một ý thức hệ cũ kỹ của xã hội làm cho nhiều người không có góc nhìn đúng với ngành nghề và cũng không có tư tưởng và ý định phấn đấu và vươn lên để xứng tầm với trách nhiệm của bản chất thực sự mà nghề nghiệp của mình.

    2. Đào tạo và giáo dục:

    - Chưa xây dựng được khung chương trình phù hợp cho các môn học
    - Chưa có giáo trình hệ thống và đúng bản chất Điều dưỡng, và chỉ tồn tại kiểu chia sẽ và chắp vá một phần của y khoa
    - Chưa có hệ thống lý luận thực sự làm nền tảng định hướng cho phát triển nghề nghiệp
    - Tính chuyên nghiệp trong đào tạo còn thấp:hệ thống giáo viên hướng dẫn phần lớn là các bác sĩ dạy theo kiểu chia sẽ một phần kiến thức và có chăng sự khác biệt theo kiểu tự nghỉ ra" từ tư duy đến thực tiễn" mà văn nôn na gọi là "sự tưởng tượng", chưa có cơ sở thực hành, thực tập chuẩn mực, các cơ sở thực hành thực tế chưa được hướng dẫn chuẩn, vì thế học sinh thường than phiền "đem con bỏ chợ".

    - Nhiều trường có bước tiến nhảy vọt về lượng nhưng chưa có thay đổi về chất - phát triển kiểu này là nguy hiểm đây - người Pháp có câu " hãy cứ vội vã nhưng cứ từ từ " .

    - Nhiều cơ sở chạy theo cơ chế trường nhưng không thấy được vấn đề xây dựng thương hiệu đi đôi với sản phẩm đúng với nhu cầu xã hội - vẫn còn tồn tại mâu thuẩn quy luật cung - cầu trong đào tạo.
    -Chưa có hệ thống kiểm tra chất lượng đồng bộ đầu ra - phù hợp với nhu cầu các cơ sở y tế, các chuyên khoa hiện tai.

    3. Tổ chức phân công và thực hành thực tế

    - Nhu cầu ở người bệnh đã biểu hiện rõ và luôn đòi hỏi trách nhiệm của người Điều dưỡng và chuyên môn nhưng thực tế chưa đáp ứng đươc.
    - Khối lượng công việc không tên quá nhiều, kiêm nhiệm nhiều việc không cần đào tạo và cũng không phải việc của Điều dưỡng
    - Đánh giá và trả công cho công việc và vinh danh rất thấp
    - Áp lực bệnh nhân trên đầu Điều dưỡng quá lớn
    - Chưa phân công và bố trí đúng hệ thống: trình độ - trách nhiệm - quyền lợi - nghĩa vụ
    Xin bổ sung, xắp xếp theo dòng của anh.

    4. Môi trường làm việc:

    Gần đây trên diễn đàn rộ lên những trao đổi về khó khăn khi xin việc, về nam điều dưỡng làm việc... nhưng thực tế thì sao? Có cái thông tin mình pot tuyển cử nhân điều dưỡng khá lâu, hiềm nỗi là làm việc ở miền núi, cũng chẳng phải ở xó nào heo hút mà ở thành phố, vậy một năm rồi vẫn chưa tuyển được ai, chưa một bộ hồ sơ nào gửi đến. Vậy đặt ngược lại vấn đề là có phải thừa? có phải thiếu? Các bác quản lý cấp vĩ mô với 60 ngàn điều dưỡng vẫn kêu thiếu, còn điều dưỡng xin việc ở thành phố lớn thì thừa nhan nhản. Vậy nguyên nhân là môi trường làm việc, khi không có môi trường tốt thì không thể có người tốt làm việc được.

    Môi trường ở đây không chỉ là đơn vị, cơ quan, môi trường còn bao gồm cả mức đãi ngộ, trợ cấp khu vực, trợ cấp khó khăn, nhà trọ, ở...

    Đơn giản nếu một cử nhân điều dưỡng lên một tỉnh miền núi làm việc, với đồng lương "trong sạch" như bây giờ tháng cũng kiếm được khoảng 2 triệu, nhưng nếu chi trả các khoản nhà cửa, ăn uống, sinh hoạt... thì chẳng được là bao nhiêu. Đó cũng là lý do chính mà việc tuyển dụng điều dưỡng có trình độ cao ở tình miền núi này bị thất bại.

    Tuy nhiên cũng chẳng thể đòi hỏi tăng lương cho điều dưỡng hơn bác sĩ được. Còn hiện tại lương của điều dưỡng bằng với bác sĩ đấy chứ. Ở trên có người nói về lương kém bác sĩ tôi nghĩ là không phải. Bác sĩ cũng đại học, cũng chỉ hưởng mức khung lương như của cử nhân điều dưỡng. Có chăng nếu họ trực, họ có phụ cấp chức vụ, họ có chia ABC hơn điều dưỡng cũng là phần mà họ thêm được. So sánh ra 2 cái đều là đại học cả. Mà đại học của ngành y bao gồm tất tần tật các chức danh nếu chỉ sống "chân chỉ hạt bột" thì "móm" sạch.

    Môi trường làm việc ở đây cũng là cơ chế quản lý của điều dưỡng trưởng. Không phải chỉ điều dưỡng mới có cái cơ chế này mà ta có thể thấy ở đâu, ngành nào cũng vậy. Việc già lên lão làng, có tiền thì có quyền nhan nhản đâu đâu chẳng có. Vậy là những người có năng lực thật sự bị "lãng quên". Những cô, cậu cử mới ra trường cứ ngồi đấy. Vô hình chung gây lãng phí quá lớn nguồn nhân lực quản lý.

    5. Lỗi hệ thống.
    Phần này mình có bài viết về lỗi hệ thống này. Đó là dường như Hội điều dưỡng đang làm thay hệ thống của ngành điều dưỡng. Đơn cử, chỉ có hội điều dưỡng của đơn vị mới có kế hoạch, mới có báo cáo, mới có tổng kết, mới có họp hành... Còn hệ thống điều dưỡng thật sự, một hệ thống chính thức lại chẳng có cái hoạt động nào ra hồn.
    Nhiều người giờ còn lầm tưởng hội điều dưỡng thay cho chính quyền mới chết chứ.

    Lẽ ra là một ngành độc lập phải có hệ thống của nó. Đơn cử có thể nhìn hệ thống phòng chống AIDS đấy, mới có mấy năm thôi mà nó xây dựng được một hệ thống riêng đàng hoàng, có chân rết ở tất cả mọi nơi, mà nó vốn dĩ sinh sau đẻ muộn so với bác điều dưỡng nhiều lắm. Giờ cái hệ thống điều dưỡng nếu có cũng chẳng ai biết nó ở đâu.

    Một câu chuyện vui, tớ hỏi bạn là điều dưỡng, bạn có biết bác Mục không?
    À, bác Mục, là người đứng đầu hội điều dưỡng ý à
    Thế ngoài ra bạn còn biết bác ý trong hệ thống y tế chứ không phải là hệ thống hội điều dưỡng làm gì không?
    Em không biết.

    Như vậy giờ giá như có cái hệ thống hội đó chuyển sang hệ thống chính quyền, những vị trí của hội đó giờ đang làm trên cơ sở tự nguyện giờ được trả lương cho họ, chắc điều dưỡng sẽ còn phát triển nhiều.

    Lại có thông tin manh nha thành lập Phòng Điều dưỡng ở các Sở Y tế. Theo tớ nếu có thì quá tốt rồi, có một phòng (khoảng 3 người) ở một cơ quan quản lý cao nhất của một tỉnh thì mới có thể nói nó vận hành được. Chứ có mỗi một người thì quay đi quay lại cũng chỉ đủ thời gian "pha trà" thôi, ai ra mà làm việc nhỉ?

  6. #15
    ngocnhi's Avatar
    ngocnhi Đang Ngoại tuyến Super Điều Dưỡng
    Ngày tham gia
    17-Aug-2009
    Bài viết
    551
    Cảm ơn
    1
    Được cảm ơn 31 lần trong 22 bài viết

    Mặc định

    6. Chưa có nhận thức nghiên cứu khoa học và coi trọng công tác nghiên cứu điều dưỡng.


    Những nghiên cứu điều dưỡng ở một tỉnh nọ có trong báo cáo nghiên cứu khoa học của ngành y chẳng qua chỉ là hình thức, rồi trong cái hội nghị nghiên cứu khoa học của ngành điều dưỡng lựa chọn ở mỗi khu vực, mỗi tỉnh vài đề tài có giá trị, rồi việc kinh doanh những kỷ yếu nghiên cứu ấy nữa... vô hình chung nó trở thành rào cản đối với việc nghiên cứu khoa học.

    Tớ nghe một nhà nghiên cứu VN nói một câu rất hay, không thể trích nguyên văn được, chỉ nhớ nội dung của nó là: Mình tụt hậu quá, cứ đi học mãi thì học đến bao giờ cho hết cái kiến thức của thế giới? Vậy đến bao giờ mình mới đuổi kịp họ? Nếu muốn đuổi kịp chẳng có cách nào ngoài phải nghiên cứu khoa học. Nghiên cứu làm cho con đường, khoảng cách đến với họ ngắn lại, thậm chí còn vượt họ là khác.

    Thực tế, những năm kháng chiến gian khổ lắm, hồi đấy nền y học của ta thế nào? Nhưng vẫn có những công trình vĩ đại như của cố GSVS Tôn Thất Tùng làm cho cả thế giới phải nghiên mình nể phục.
    Vậy tại sao ta không thể làm thế được?

    Mà nói thật nghiên cứu có muốn làm cũng khó, cứ chỉ tiêu giao cho phải có cái nghiên cứu, làm qua loa chiếu lệ cho xong. Không chỉ nghiên cứu của điều dưỡng đâu, có thể nhặt được nhiều cái nữa chẳng ra gì ấy chứ.

    Tìm được cái có giá trị cũng khó khăn lắm.

    Vậy để đẩy mạnh cái nghiên cứu thì phải làm gì? Chắc phải bắt đầu từ nhà trường. Có thể bỏ luôn cái hình thức thi hết môn chẳng hạn, thay bằng một bài nghiên cứu nhỏ... có nhiều ý tưởng nữa ở các cơ quan nhưng vướng cái làm nghiên cứu phải có... xiền, ai mà bỏ ra để mà nghiên cứu, tự nhiên bỏ ra à? Chưa có ý thức nghiên cứu vừa là một nhiệm vụ nhưng lớn hơn nó làm cho họ trở thành những chuyên gia trong lĩnh vực, nâng tầm cao của họ lên trên một bực. Đó mới là cái giá trị đích thực của một nhà trí thức.

  7. #16
    CMC's Avatar
    CMC
    CMC Đang Ngoại tuyến Điều Dưỡng Kiểng
    Ngày tham gia
    04-Jan-2011
    Đang ở
    Nhà
    Bài viết
    21
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài viết

    Mặc định

    Em thì thấy cũng vậy học 1 đằng làm 1 nẻo đấy, khi học ở trường thì làm đúng kĩ thuật đúng các bước, đi lâm sàn thì bị bảo là chậm chạp rùa bò dư này thiếu nọ, đôi lúc cũng không biết học theo ai nữa, thôi thì gió hướng nào ta xoay hướng đấy, gắng kiếm được cái cần câu cơm rùi tính tính tiếp
    CC

  8. #17
    ngocnhi's Avatar
    ngocnhi Đang Ngoại tuyến Super Điều Dưỡng
    Ngày tham gia
    17-Aug-2009
    Bài viết
    551
    Cảm ơn
    1
    Được cảm ơn 31 lần trong 22 bài viết

    Mặc định

    Trích dẫn Gửi bởi CMC [Bạn không thể nhìn thấy link cho đến khi đăng ký, nhấn vào đây để đăng ký]
    Em thì thấy cũng vậy học 1 đằng làm 1 nẻo đấy, khi học ở trường thì làm đúng kĩ thuật đúng các bước, đi lâm sàn thì bị bảo là chậm chạp rùa bò dư này thiếu nọ, đôi lúc cũng không biết học theo ai nữa, thôi thì gió hướng nào ta xoay hướng đấy, gắng kiếm được cái cần câu cơm rùi tính tính tiếp
    Bản thân đó cũng là một tồn tại của Điều dưỡng nhà mình. Như trên anh XVDomino đã phân tích. Đó là tồn tại của hệ thống giáo dục, đào tạo về điều dưỡng và giáo trình điều dưỡng. Cái mà được giảng dạy khác xa với thực tế mà đang áp dụng và làm.

    Nhưng cái quan trọng hơn. Từ những thứ bạn được học, bạn áp dụng nó như thế nào cho thực tế???

    Mặc dù còn gặp nhiều khó khăn trong tương lai. Nếu bạn có kiến thức, tôi tin bạn có thể áp dụng theo cách của mình để làm sao chăm sóc tốt nhất cho người bệnh.

    Cần câu cơm là quan trọng, nhưng khi bạn có nó bạn còn muốn hơn thế nữa. Trên diễn đàn có phân tích về các nhu cầu cơ bản của con người, khi đã có điều kiện tồn tại rồi thì phải hướng tới việc ăn ngon, mặc đẹp, và cao hơn là sự tôn trọng của mọi người trong xã hội đối với mình.

    Ngẫm đi ngẫm lại cũng chưa thấy vượt qua các nhu cầu đó nữa. Vậy tại sao bạn không tìm cho mình một hướng đi riêng khi có điều kiện? Tại sao trong thời điểm hiện tại bạn không biết áp dụng, bảo vệ những điều mà bạn cho là phải, bạn cho là đúng, là tốt nhất đối với việc chăm sóc người bệnh? Bằng những kiến thức cuả mình bạn hoàn toàn có thể thuyết phục người khác. Cho dù người đó là khó tính nhưng việc bạn ghi điểm, bạn chứng minh cái đó là tốt hơn, cái đó khả thi hơn thì muốn hay không người ta vẫn phải công nhận bạn.

    Tiếp tục trao đổi thêm nhé.


 

Các Chủ đề tương tự

  1. Bệnh viện Hữu Nghị Việt Đức mở 04 khóa đào tạo cho Điều dưỡng
    Bởi XVDomino trong diễn đàn Tin Tức Địa Phương
    Trả lời: 13
    Bài viết cuối: 25-09-11, 08:19
  2. Ai đó cho em niềm đam mê với nghề đi ạ :(
    Bởi nguyen thi thu huyen trong diễn đàn Vui buồn sau chiếc áo Blu trắng
    Trả lời: 28
    Bài viết cuối: 01-08-11, 16:08
  3. Nghề y tá và học y tá ở Mỹ
    Bởi duongnd trong diễn đàn Tin Tức Chung
    Trả lời: 3
    Bài viết cuối: 14-09-10, 22:58
  4. Cấp chứng chỉ hành nghề 1 lần cho cán bộ y tế
    Bởi XVDomino trong diễn đàn Tin Tức Chung
    Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 28-11-09, 16:25
  5. Gặp gỡ nghệ sĩ
    Bởi mr.anhdung trong diễn đàn Truyện Ngắn, Tiểu Phẩm
    Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 31-08-09, 23:36

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
Múi giờ GMT +7. Bây giờ là 10:33.
Contact us: admin@dieuduongviet.net
Designed by VMMS JSC