Thi cấp chứng chỉ hành nghề tại Việt nam gian truân nhưng phải làm
Đẩy mạnh chất lượng năng lực con người là một tất yếu của sự thay đổi và phát triển xã hội, Điều dưỡng Việt nam là một nghề của sự tổ hợp nhiều ngành khoa học, đối tượng hướng tới duy nhất là chất lượng phục vụ con người, do vậy tính khoa học, tính chính xác và tính thực tiển là cao nhất.
Ở cấp độ vĩ mô, bộ giáo dục, bộ y tế không thể đứng ra kiểm soát được chất lượng thực sự của quá trình dạy và học hàng nghìn trường từ trung học ,cao đẳng, đại học dạy Điều dưỡng cả nước được, chưa nói đến hệ thống các trường " tổng hợp", trường công trường tư,mâu thuẩn giữa việc dạy và học, giữa lợi nhuận và đầu tư là mối quan ngại cho hệ thống chất lượng Điều dưỡng thực hành trong ngày nay và tương lai
Những sai lầm:
1.Giáo dục tại các cơ sở có thể kiểm soát được: đây là sai lầm thứ nhất và là sai lầm mang tính hệ thống trong toàn ngành giáo dục Việt nam, vì với hình thức quản lý vĩ mô thì không thể mang lại tính đa dạng, sáng tạo và cập nhật kiến thức ,kỹ năng cho các thế hệ học sinh, sinh viên để tạo ra những sản phẩm có khả năng "biến hóa" tùy biến trong thực tiển làm việc được, do vậy ở cấp quản lý chỉ dừng lại ở mức định hướng dựa trên các mục tiêu vừa mang tính khái quát vừa phải được cụ thể hóa cho từng hoạt động nghề nghiệp, và dựa vào đó quý trường quý thầy cô và học sinh sẽ phải tự thân vận động và khám phá phát triển phương pháp, kiến thức và kỹ năng trên mục tiêu đề ra.
2.Khung bài giảng không thể là đại diện: cách đây vài năm có một nghiên cứu so sánh số lượng, thời lượng và số bài giảng của Việt nam với các nước khu vực cũng trên thế giới về đào tạo Điều dưỡng, điều này là khá khập khiển và không mang tính khoa học, vì thực tế khung bài giảng chỉ là hình thức, là khung mang tính bề ngoài, còn thực chất mục tiêu, nội dung bài giảng thế nào, phương pháp học và hành ra sao và kết quả kỹ năng học sinh sinh viên học được nắm được, làm được mới là thực chất của quá trình dạy và học.
3.Dù học ở trường nào ra trường vẫn có thể tương đương và điều có thể đi làm được: Nhiều người đã so sánh bằng cấp này với bằng cấp khác, trường mày với trường khác, sự so sánh ở chừng mực nào đó cũng có cơ sở riêng, nhưng thực tế thì cũng khó lòng đánh giá được, ví như ngay cả 2 sinh viên cùng ngồi một bàn, cùng học một lớp, tốt nghiệp ra trường cùng ngày không có nghĩa là đều trở thành hai bác sĩ giống nhau hoặc tương đương với nhau, điều này chắc ai cũng hiểu rõ.
Chuyện đi học sau tốt nghiệp là được đi làm là còn mâu thuẩn hơn, với nghề Điều dưỡng là một nghề không có phép thử, tuy nhiên nếu quá trình học giả mà ra làm thật thì đây là một phép thử được cho là mạo hiểm vì nó liên quan đến tính mạng, chất lượng sống và quyền được tôn trọng và phục vụ của con người.
4.Ba mươi năm vẫn học động tốt: thực tế ở Việt nam thì các Điều dưỡng sau khi tốt nghiệp ra trường nhiều người, mà phần lớn là không tự cập nhật kiến thức, trình độ và kỹ năng chuyên môn để phục vụ, và quyền lợi lại dựa vào thâm niên công tác, điều này là tai hại với một ngành nghề bị phụ thuộc nhiều lĩnh vực khoa học và công nghệ thời đại .
5.Hệ thống thi cử tùy biến đôi khi là đánh đố:Mỗi trường học mỗi khác, giáo viên dạy thế nào thi thi theo giáo viên, trình độ giáo viên chừng mực nào thi thi theo đấy, nhiều giáo viên là bác sĩ dạy, lấy kiến thức y khoa ra dạy cho Điều dưỡng, và đôi khi tự đắc chí cho rằng "bác sĩ không dạy cho điều dưỡng thì ai dạy, và đương nhiên bác sĩ phải dạy cho điều dưỡng" và thế là kiến thức y khoa cứ thế tuông trào,từ bài học đến hỏi thi, và nhiều lúc giáo viên còn không nắm rõ, câu hỏi thi này dành cho đối tượng nào: y sĩ, điều dưỡng hay bác sĩ và thường tự phân ra mức độ khó dễ để phân loại cho đối tượng, có lần tôi gặp một Thầy hiệu trưởng một trường đại học dạy Điều dưỡng khá lớn, ông ấy có kế hoạch đào tạo cao học Điều dưỡng, tôi hỏi vậy chứ ai dạy, Thầy bảo chúng tôi dạy, vậy tôi lại hỏi thưa thầy Tiến sĩ Điều dưỡng nước ngoài học học cái gì,Thầy là tiến sĩ y khoa ở Việt nam, thầy đã lần nào thử thi chứng chỉ hành nghề (NCLEX-RN) chưa, liệu thầy có vượt qua được để lấy chứng chỉ này không, Thầy giáo lại phán luôn một câu, Điều dưỡng ở tây khác, ở Việt nam khác . Thật là cũng hết biết nói, đó là ấu trỉ về cách nhìn nhận về các nghề nghiệp , và nhìn nhận về vị thế của người Việt nam, lấy cái yếu kém của mình, phủ nhận bản thân mình trong cái tự đề cao không có căn cứ
..còn tiếp...
************************************************** *****************************
************************************************** *****************************
Đánh dấu