
Gửi bởi
ngocnhi
[Bạn không thể nhìn thấy link cho đến khi đăng ký, nhấn vào đây để đăng ký]
Câu chuyện nằm trong trí tưởng tượng bởi vì tôi chưa bao giờ được làm điều dưỡng trưởng cả.
Hồi còn làm chuyên môn, tôi thấy các bác điều dưỡng trưởng quả là oai quá. Đi đâu cũng có người kêu là "xếp". Thêm vào đó tôi thấy họ quả là nhàn hạ, chẳng thấy làm việc gì. Toàn thầy chắp tay sau lưng, lượn đi lượn lại. Có cái gì mới thì đi thông báo, tập họp anh chị em lại và phổ biến. Họ không phải trực nữa chứ, nếu có trực thì cũng trực ít hơn anh chị em làm chuyên môn. Chẳng động chân động tay tí nào. Đến cuối năm các bác đi kiểm tra, cứ gọi là oai oái. Oai vì cái sự oai của chức vụ, còn Oái là các anh, chị, em điều dưỡng cứ luôn mồm mỗi khi "soi" ra cái chưa làm được. Sướng thật.
Thế rồi một hôm, tôi nhận được cái quyết định to tướng: Bổ nhiệm làm điều dưỡng trưởng.
Cái cảm giác lâng lâng khó tả, bao nhiêu mong muốn, mơ ước được giải tỏa chèn ép bấy lâu. Hình như mặt tôi hơi vênh, mũi tôi hơi phổng lên vì trước con mắt thèm thuồng của mọi người. Ai cũng chúc mừng tôi, từ cơ quan đến trên đường về nhà. Vậy là tôi đã trở thành điều dưỡng trưởng.
Hôm đầu tiên làm việc với chức vụ điều dưỡng trưởng, tôi cũng thử cái cảm giác mà tôi hằng thấy. Cũng vác cuốn sổ, đi soi mói xem anh, chị em làm gì. Quả thật tôi nhận được rất nhiều ánh mắt đang nhìn mình... híc, cũng có sự sung sướng len lỏi từng thớ thịt trong người, lại Oai Oái...
Nhưng rồi...
Bắt đầu với việc phải biết tiếp nhận công việc của mình với chức danh mới, không làm việc với các trang thiết bị y tế nữa mà thay vào đó là cái máy tính, các sổ sách...
Hồi còn học ở trường có được đào tạo về máy vi tính, tôi cũng biết gõ tiếng Việt, biết qua qua về sử dụng phần mềm tin học văn phòng, nhưng quả thật khi bắt tay vào việc thì gặp vô số khó khăn, các quy định rồi đến các bản kế hoạch, công văn, giấy tờ cứ ầm ập xô vào đầu. Bắt đầu từ một báo cáo quý, cái báo cáo có sẵn mẫu đấy nhưng sao mà lằng nhằng thế, số liệu quay cuồng, tôi không biết lấy nó từ đâu ra mà điền. Nhờ sự giúp đỡ cuối cùng sau 1 ngày tôi cũng xong nó. Rồi đến tiếp theo là kế hoạch quý sau, cũng có mẫu của người đi trước, cái mẫu mà trước đây tôi đã được đọc, đã từng ngồi cùng mọi người bàn luận về nói, moi móc nó giờ đây sao để thực hiện nó không biết bắt đầu từ đâu, có ai dạy tôi một ngày nào về xây dựng kế hoạch, tôi không biết bắt đầu từ đâu cả, nào là mục tiêu, nội dung, thời gian, phân công nhiệm vụ... cứ quay cuồng tá hỏa lên. Ngồi lì mấy giờ đồng hồ mà nặn ra một dòng sao khó thế, khó hơn việc pha thuốc, tiêm cho người bệnh, đau đầu quá.
Tôi có biết chút về Internet, cũng lên Google tìm kiếm, kiếm hoài không thấy một bản kế hoạch của điều dưỡng, cái thói đời khi mình cần cấm có tìm thấy được cái gì cả.
Thôi thì ngồi nặn nó ra, cố gắng làm sao cho khác với những người đi trước, làm sao cho nó tốt hơn... cuối cùng cũng xong. Nhưng khi trình lên lãnh đạo thì ôi thôi, cái bản kế hoạch của tôi bị gạch đỏ nhoe nhoét, nào là sai lỗi chính tả, câu cú lủng củng rồi đến sai về định dạng văn bản, thể thức trình bày. Ôi thôi, sau mặt tôi tự dưng nóng lên, nhất là 2 cái tai đỏ lựng, một cái cảm giác nhức nhối len lỏi trong người. Khổ quá.
Em chưa bao giờ làm văn bản à?
Dạ chưa ạ.
Thế học cử nhân ra không có dạy hả?
Dạ không ạ.
Đùa à, đã được đào tạo cử nhân thì những cái cơ bản nhất này không biết hả?
Im lìm.
Cầm cái này về đọc, nghiên cứu kỹ đi.
Im lìm.
Tôi cầm cái đống tài liệu về, lòng chợt dâng lên một cảm giác khó tả, lù lù đi qua một dãy phòng, không nhìn lên nhưng có cảm giác có rất nhiều người đang nhìn tôi.
Thất bại đầu tiên với cương vị điều dưỡng trưởng.
...
Đánh dấu