+ Trả lời Chủ đề
Trang 1 của 2 1 2 CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 11
  1. #1
    ngocnhi's Avatar
    ngocnhi Đang Ngoại tuyến Super Điều Dưỡng
    Ngày tham gia
    17-Aug-2009
    Bài viết
    551
    Cảm ơn
    1
    Được cảm ơn 31 lần trong 22 bài viết

    Mặc định Tôi là điều dưỡng trưởng

    Câu chuyện nằm trong trí tưởng tượng bởi vì tôi chưa bao giờ được làm điều dưỡng trưởng cả.

    Hồi còn làm chuyên môn, tôi thấy các bác điều dưỡng trưởng quả là oai quá. Đi đâu cũng có người kêu là "xếp". Thêm vào đó tôi thấy họ quả là nhàn hạ, chẳng thấy làm việc gì. Toàn thầy chắp tay sau lưng, lượn đi lượn lại. Có cái gì mới thì đi thông báo, tập họp anh chị em lại và phổ biến. Họ không phải trực nữa chứ, nếu có trực thì cũng trực ít hơn anh chị em làm chuyên môn. Chẳng động chân động tay tí nào. Đến cuối năm các bác đi kiểm tra, cứ gọi là oai oái. Oai vì cái sự oai của chức vụ, còn Oái là các anh, chị, em điều dưỡng cứ luôn mồm mỗi khi "soi" ra cái chưa làm được. Sướng thật.

    Thế rồi một hôm, tôi nhận được cái quyết định to tướng: Bổ nhiệm làm điều dưỡng trưởng.

    Cái cảm giác lâng lâng khó tả, bao nhiêu mong muốn, mơ ước được giải tỏa chèn ép bấy lâu. Hình như mặt tôi hơi vênh, mũi tôi hơi phổng lên vì trước con mắt thèm thuồng của mọi người. Ai cũng chúc mừng tôi, từ cơ quan đến trên đường về nhà. Vậy là tôi đã trở thành điều dưỡng trưởng.

    Hôm đầu tiên làm việc với chức vụ điều dưỡng trưởng, tôi cũng thử cái cảm giác mà tôi hằng thấy. Cũng vác cuốn sổ, đi soi mói xem anh, chị em làm gì. Quả thật tôi nhận được rất nhiều ánh mắt đang nhìn mình... híc, cũng có sự sung sướng len lỏi từng thớ thịt trong người, lại Oai Oái...

    Nhưng rồi...

    Bắt đầu với việc phải biết tiếp nhận công việc của mình với chức danh mới, không làm việc với các trang thiết bị y tế nữa mà thay vào đó là cái máy tính, các sổ sách...
    Hồi còn học ở trường có được đào tạo về máy vi tính, tôi cũng biết gõ tiếng Việt, biết qua qua về sử dụng phần mềm tin học văn phòng, nhưng quả thật khi bắt tay vào việc thì gặp vô số khó khăn, các quy định rồi đến các bản kế hoạch, công văn, giấy tờ cứ ầm ập xô vào đầu. Bắt đầu từ một báo cáo quý, cái báo cáo có sẵn mẫu đấy nhưng sao mà lằng nhằng thế, số liệu quay cuồng, tôi không biết lấy nó từ đâu ra mà điền. Nhờ sự giúp đỡ cuối cùng sau 1 ngày tôi cũng xong nó. Rồi đến tiếp theo là kế hoạch quý sau, cũng có mẫu của người đi trước, cái mẫu mà trước đây tôi đã được đọc, đã từng ngồi cùng mọi người bàn luận về nói, moi móc nó giờ đây sao để thực hiện nó không biết bắt đầu từ đâu, có ai dạy tôi một ngày nào về xây dựng kế hoạch, tôi không biết bắt đầu từ đâu cả, nào là mục tiêu, nội dung, thời gian, phân công nhiệm vụ... cứ quay cuồng tá hỏa lên. Ngồi lì mấy giờ đồng hồ mà nặn ra một dòng sao khó thế, khó hơn việc pha thuốc, tiêm cho người bệnh, đau đầu quá.

    Tôi có biết chút về Internet, cũng lên Google tìm kiếm, kiếm hoài không thấy một bản kế hoạch của điều dưỡng, cái thói đời khi mình cần cấm có tìm thấy được cái gì cả.
    Thôi thì ngồi nặn nó ra, cố gắng làm sao cho khác với những người đi trước, làm sao cho nó tốt hơn... cuối cùng cũng xong. Nhưng khi trình lên lãnh đạo thì ôi thôi, cái bản kế hoạch của tôi bị gạch đỏ nhoe nhoét, nào là sai lỗi chính tả, câu cú lủng củng rồi đến sai về định dạng văn bản, thể thức trình bày. Ôi thôi, sau mặt tôi tự dưng nóng lên, nhất là 2 cái tai đỏ lựng, một cái cảm giác nhức nhối len lỏi trong người. Khổ quá.

    Em chưa bao giờ làm văn bản à?

    Dạ chưa ạ.

    Thế học cử nhân ra không có dạy hả?

    Dạ không ạ.

    Đùa à, đã được đào tạo cử nhân thì những cái cơ bản nhất này không biết hả?

    Im lìm.

    Cầm cái này về đọc, nghiên cứu kỹ đi.

    Im lìm.

    Tôi cầm cái đống tài liệu về, lòng chợt dâng lên một cảm giác khó tả, lù lù đi qua một dãy phòng, không nhìn lên nhưng có cảm giác có rất nhiều người đang nhìn tôi.

    Thất bại đầu tiên với cương vị điều dưỡng trưởng.
    ...

  2. The Following User Says Thank You to ngocnhi For This Useful Post:

    cuongdongson (14-02-12)

  3. #2
    Huyentrang03's Avatar
    Huyentrang03 Đang Ngoại tuyến Điều Dưỡng Kiểng
    Ngày tham gia
    03-Feb-2012
    Đang ở
    Hải Dương
    Bài viết
    5
    Cảm ơn
    1
    Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài viết

    Mặc định

    Trích dẫn Gửi bởi ngocnhi [Bạn không thể nhìn thấy link cho đến khi đăng ký, nhấn vào đây để đăng ký]
    Câu chuyện nằm trong trí tưởng tượng bởi vì tôi chưa bao giờ được làm điều dưỡng trưởng cả.

    Hồi còn làm chuyên môn, tôi thấy các bác điều dưỡng trưởng quả là oai quá. Đi đâu cũng có người kêu là "xếp". Thêm vào đó tôi thấy họ quả là nhàn hạ, chẳng thấy làm việc gì. Toàn thầy chắp tay sau lưng, lượn đi lượn lại. Có cái gì mới thì đi thông báo, tập họp anh chị em lại và phổ biến. Họ không phải trực nữa chứ, nếu có trực thì cũng trực ít hơn anh chị em làm chuyên môn. Chẳng động chân động tay tí nào. Đến cuối năm các bác đi kiểm tra, cứ gọi là oai oái. Oai vì cái sự oai của chức vụ, còn Oái là các anh, chị, em điều dưỡng cứ luôn mồm mỗi khi "soi" ra cái chưa làm được. Sướng thật.

    Thế rồi một hôm, tôi nhận được cái quyết định to tướng: Bổ nhiệm làm điều dưỡng trưởng.

    Cái cảm giác lâng lâng khó tả, bao nhiêu mong muốn, mơ ước được giải tỏa chèn ép bấy lâu. Hình như mặt tôi hơi vênh, mũi tôi hơi phổng lên vì trước con mắt thèm thuồng của mọi người. Ai cũng chúc mừng tôi, từ cơ quan đến trên đường về nhà. Vậy là tôi đã trở thành điều dưỡng trưởng.

    Hôm đầu tiên làm việc với chức vụ điều dưỡng trưởng, tôi cũng thử cái cảm giác mà tôi hằng thấy. Cũng vác cuốn sổ, đi soi mói xem anh, chị em làm gì. Quả thật tôi nhận được rất nhiều ánh mắt đang nhìn mình... híc, cũng có sự sung sướng len lỏi từng thớ thịt trong người, lại Oai Oái...

    Nhưng rồi...

    Bắt đầu với việc phải biết tiếp nhận công việc của mình với chức danh mới, không làm việc với các trang thiết bị y tế nữa mà thay vào đó là cái máy tính, các sổ sách...
    Hồi còn học ở trường có được đào tạo về máy vi tính, tôi cũng biết gõ tiếng Việt, biết qua qua về sử dụng phần mềm tin học văn phòng, nhưng quả thật khi bắt tay vào việc thì gặp vô số khó khăn, các quy định rồi đến các bản kế hoạch, công văn, giấy tờ cứ ầm ập xô vào đầu. Bắt đầu từ một báo cáo quý, cái báo cáo có sẵn mẫu đấy nhưng sao mà lằng nhằng thế, số liệu quay cuồng, tôi không biết lấy nó từ đâu ra mà điền. Nhờ sự giúp đỡ cuối cùng sau 1 ngày tôi cũng xong nó. Rồi đến tiếp theo là kế hoạch quý sau, cũng có mẫu của người đi trước, cái mẫu mà trước đây tôi đã được đọc, đã từng ngồi cùng mọi người bàn luận về nói, moi móc nó giờ đây sao để thực hiện nó không biết bắt đầu từ đâu, có ai dạy tôi một ngày nào về xây dựng kế hoạch, tôi không biết bắt đầu từ đâu cả, nào là mục tiêu, nội dung, thời gian, phân công nhiệm vụ... cứ quay cuồng tá hỏa lên. Ngồi lì mấy giờ đồng hồ mà nặn ra một dòng sao khó thế, khó hơn việc pha thuốc, tiêm cho người bệnh, đau đầu quá.

    Tôi có biết chút về Internet, cũng lên Google tìm kiếm, kiếm hoài không thấy một bản kế hoạch của điều dưỡng, cái thói đời khi mình cần cấm có tìm thấy được cái gì cả.
    Thôi thì ngồi nặn nó ra, cố gắng làm sao cho khác với những người đi trước, làm sao cho nó tốt hơn... cuối cùng cũng xong. Nhưng khi trình lên lãnh đạo thì ôi thôi, cái bản kế hoạch của tôi bị gạch đỏ nhoe nhoét, nào là sai lỗi chính tả, câu cú lủng củng rồi đến sai về định dạng văn bản, thể thức trình bày. Ôi thôi, sau mặt tôi tự dưng nóng lên, nhất là 2 cái tai đỏ lựng, một cái cảm giác nhức nhối len lỏi trong người. Khổ quá.

    Em chưa bao giờ làm văn bản à?

    Dạ chưa ạ.

    Thế học cử nhân ra không có dạy hả?

    Dạ không ạ.

    Đùa à, đã được đào tạo cử nhân thì những cái cơ bản nhất này không biết hả?

    Im lìm.

    Cầm cái này về đọc, nghiên cứu kỹ đi.

    Im lìm.

    Tôi cầm cái đống tài liệu về, lòng chợt dâng lên một cảm giác khó tả, lù lù đi qua một dãy phòng, không nhìn lên nhưng có cảm giác có rất nhiều người đang nhìn tôi.

    Thất bại đầu tiên với cương vị điều dưỡng trưởng.
    ...
    Bạn mến!

    Câu chuyện bạn kể trên hoàn toàn thực tế, đó là tình trạng phổ biến và nó là hệ quả của cả một hệ thống giáo dục, và là cơ chế nữa đó.

    Huyentrang nói là hệ quả của giáo dục là vì: Để viết một văn bản theo đúng quy định đó là những kiến thức khi còn học phổ thông.

    Còn HT nói nó là cơ chế vì: Vừa ra trường, còn trẻ, thậm trí chưa được học về quản lý, chưa có kinh nghiệm...nhưng do cơ chế, quy định vẫn phải làm thui: Ví dụ theo quy định của bộ, bệnh viện muốn lên hạng này, hạng kia thì bắt buộc Điều dưỡng trưởng phải là trình độ Cử nhân hay Thạc sĩ, Tiến sĩ gì đó??? Và các khoa trong bệnh viện đó chưa có CN có kinh nghiệm mà chỉ có Điều dưỡng trung học thôi chẳng hạn thì dù bạn không kinh nghiệm, không kiến thức quản lý, tóm lại là chưa được chuẩn bị để lãnh đạo thì đã được làm lãnh đạo rồi ấy mà. Việc viết báo cáo hay đơn trình chỉ là 1 rắc rối nho nhỏ trong một loạt rắc rối kế tiếp thui bạn ơi.

    Nhiều lúc cuộc sống là thế đó!

  4. #3
    ngocnhi's Avatar
    ngocnhi Đang Ngoại tuyến Super Điều Dưỡng
    Ngày tham gia
    17-Aug-2009
    Bài viết
    551
    Cảm ơn
    1
    Được cảm ơn 31 lần trong 22 bài viết

    Mặc định Đọc tài liệu...

    Cái kế hoạch ấy làm tôi trình và sửa đi sửa lại 4 lần mới xong, âu cũng là một trải nghiệm lớn, tôi biết được hóa ra cũng có thông tư quy định về cách trình bày, thể thức, bố cục của văn bản, thông tư này quy định chung, chuẩn hóa cho tất cả các cơ quan, đơn vị. Rất cụ thể, rõ ràng. Phải đến hơn 1 tháng sau làm việc miệt mài với các văn bản tôi mới có thể nắm được những điểm chính quy định của cái thông tư này. Hơn 1 năm sau tôi mới có thể trình bày được cái thông tư này trước mọi người, khi ấy tôi mới biết hóa ra có nhiều người làm rất nhiều về lĩnh vực hành chính, soạn thảo văn bản cũng không biết về nó. Họ cũng chỉ làm theo cảm tính, vẫn copy and paste như vậy. Bởi chính vị lãnh đạo của họ không quan tâm đến thể thức văn bản, trình lên cái gì là ký cái đấy, về sau tôi mới nhận ra được rằng chính cái sự kỹ càng của xếp tôi mà làm giảm bớt đi nhiều cái tính cẩu thả. Một văn bản ban hành không dễ, nhất là văn bản chỉ đạo. Nó sẽ bị hàng ngàn con mắt soi mói vào, bình phẩm, thậm chí nếu không làm tốt còn nhận được sự coi thường nếu không muốn nói là khinh thường nữa.

    Cái số tôi cũng may mắn trong công việc khi bên cạnh tôi có những người thầy tốt. Đầu tiên phải nói đến anh trưởng phòng, một con người nhiệt tình trong việc dìu dắt thế hệ trẻ, không nề hà công việc và luôn có thái độ cương quyết đối với những việc chưa đạt yêu cầu.
    - Em mới về phòng, anh cho em 2 tuần để đọc tài liệu. Quan tâm đến các quy định của Bộ Y tế nhé.

    Tôi cũng không biết đọc cái gì mà hết 2 tuần, khi bắt đầu tôi chưa thấy được cái khó khăn của nó, 2 tuần đối với tôi trôi qua rất chậm. Tôi mong muốn 2 tuần này trôi nhanh hơn để tôi được làm việc, nhưng nó cứ chậm rãi trôi đi.

    Tài liệu chất đầy 2 tủ mà cho đọc 2 tuần ư? Nhưng khi bỏ ra xem, từ công văn, kế hoạch, báo cáo, tờ trình…. Mỗi ngăn là một chương trình khác nhau, mỗi chương trình lại có nhiều mảng khác nhau, mỗi mảng lại có nhiều thể loại khác nhau. Tôi bắt đầu đọc, nhưng chẳng ai bày cho tôi đọc cả. Cứ bạ đâu, gặp cái gì cũng đọc. Đọc ngấu nghiến, nhưng sau nửa tiếng, mắt tôi chán đọc, đầu tôi chán nghĩ, tay tôi chán lật trang, tôi từ từ… gật.

    Việc đọc tài liệu không định hướng quả đáng chán. Tôi ra rửa mặt lấy lại tinh thần và tiếp tục đọc. Cái này nối tiếp cái kia. Dường như tất cả đều theo một hệ thống, đều na ná, từa tựa như nhau. Cái chán lại dần trở về. Buổi chiều hôm đó tôi tìm ra được một thú vui đó là xắp xếp tài liệu lại. Tôi bắt đầu phân loại lại các giấy tờ, xếp riêng công văn, riêng báo cáo, riêng kế hoạch, riêng tờ trình của Bộ Y tế, của các đơn vị trực thuộc, của các phòng ban ra riêng. Sau đó tiếp tục xếp theo thứ tự ngày phát hành văn bản. Công việc tưởng nhàm chán nhưng nó giúp tôi đỡ… buồn ngủ. Đúng là lao động chân tay vẫn sướng hơn so với lao động bằng trí óc. Việc này quả thật giúp tôi rất nhiều. Nhìn tôi có vẻ siêng năng lật hết tờ này đến tờ khác nhưng không ai biết được tôi đang làm việc gì.

    Nhưng, sau 1 tuần, 2 cái tủ hồ sơ đều được xắp xếp hết theo quy trình của tôi. Điều này cũng giúp tôi rất nhiều về sau khi tiết kiệm vô khối thời gian tìm kiếm tài liệu. Và về sau có lẽ mình tôi mới có thể tìm kiếm được nó. Có một điều thú vị là khi xắp xếp tôi không đọc hết tài liệu mà tôi chỉ đọc những trích dẫn, tên tài liệu đó. Do đó khi tìm kiếm tài liệu tôi dễ dàng tìm được nó, về sau khi làm văn bản việc tìm kiếm tài liệu liên quan giúp tôi khá nhiều. Quả thật đây là một phương án tối ưu đối với tôi trong thời điểm đó.

    Nhưng đó là chuyện về sau, còn chuyện thực tại thì tôi nếm đủ.
    Sau 1 tuần đọc tài liệu, lại rỗi hơi, tôi cố gắng cầm quyển sách Quản lý bệnh viện đọc, cố gắng thuộc nó nhưng không thể thuộc, liên tục ngủ gật. Ngủ mà nhiều lúc dãi chảy ra mép mà không biết. Có một lần tôi bị bắt tại trận.

    - Mệt quá à?
    - Dạ không.
    - Nếu mệt về nhà ngủ đi, chiều tiếp tục làm

    Không nhẽ tôi lại nói: Em vừa ngủ 8 tiếng giờ mới dậy???
    Một sự xấu hổ dâng lên, tai tôi lại nóng bừng bừng, có lẽ mặt tôi cũng nóng. Anh cũng nhận ra được điều đó nên anh lảng đi.

    - Yên tâm, cứ nghiên cứu kỹ tài liệu đi, sau này có vô khối việc cho em làm đấy, sợ không có thời gian mà ngủ đâu, mà khi đó muốn ngủ cũng chẳng thể ngủ được.

    Tôi không hiểu hết ý nghĩa của câu nói ấy.

    Tỷ số bây giờ là 2 : 0

  5. #4
    thang0102's Avatar
    thang0102 Đang Ngoại tuyến Điều Dưỡng Kiểng
    Ngày tham gia
    01-Feb-2012
    Bài viết
    28
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 1 lần trong 1 bài viết

    Mặc định

    Toi xin cam on cac ban nhieu! bay gio toi dang trong tinh trang day moi nhan chuc TP dc 1 thang qua lo mo cong viec khac di nhieu qua(thong cam may dang bi hong khong danh tieng viet dc)

  6. #5
    ngocnhi's Avatar
    ngocnhi Đang Ngoại tuyến Super Điều Dưỡng
    Ngày tham gia
    17-Aug-2009
    Bài viết
    551
    Cảm ơn
    1
    Được cảm ơn 31 lần trong 22 bài viết

    Mặc định "Cái máy"

    Buổi sáng, những giọt sương vẫn còn ướt đẫm trên lá, đâu đó vài tiếng chim hót ríu rít. Thỉnh thoảng vẫn được nghe nhưng sáng nay sao nghe nó hót thấy êm quá. Tiếng hót của nó rõ là toát lên cái sự hạnh phúc của tự do, khác với lũ chim nhót trong lồng, tiếng hót thanh thoát lạ kỳ, không léo nhéo, vồ vập. Hiếm khi con người ta thanh thản để nghe lũ chim hót như vậy. Nếu để ý có thể phân biệt rõ giữa một chú chim tự do và một chú chim bị nhốt trong lồng hót. Tiếng hót không thể lẫn. Nhưng ít khi con người ta có đủ thời gian, có đủ kiên nhẫn và lắng tâm hồn mình để phân biệt tiếng chim hót trong xã hội ngày càng xô bồ, cuộc sống ngày càng trở nên nhanh hơn, con người ngày càng căng ra hơn trước.

    Ở đời làm cái mình thích, cái mà được coi là của mình nó có cảm giác giá trị làm sao, nó như tiếng hót thanh thản, trầm bổng của một chú chim tự do vậy, đó người ta cũng gọi là hạnh phúc. Nếu làm cái việc mà bị ép buộc, bị gò bó quả là khó làm sao. Khi đó ta như một chú chim bị nhốt trong lồng, muốn cất tiếng hót nhưng những song lồng như cản lại, mất đi cái tôi riêng của mình. Khi đó sao còn có thể cảm nhận được cái sự sung sướng, hạnh phúc.



    Tôi đến cơ quan lúc 7 giờ kém 10 phút. Tôi gần như là người đến sớm nhất. Quen với cái nếp sống khi làm chuyên môn, kẻng kêu thì vào làm việc nên cứ đúng giờ đó là tôi ngồi vào bàn làm việc của mình. Trong phòng chẳng có ai cả. Trước đây tôi cũng đã từng để ý và biết rằng trong thời gian ấy các vị làm hành chính vẫn đang ăn sáng, uống cà phê. Tôi ghét cay ghét đắng cái được gọi là “ăn cắp thời gian” ấy và cho rằng sự không nghiêm túc làm hỏng cái bản chất tốt đẹp của con người, chỉ những con người như thế nào mới có cái biểu hiện như vậy.

    Suốt 1 tháng tôi vẫn chăm chỉ, miệt mài và duy trì cái thành tích: người tuân thủ tốt nhất thời gian làm việc. Nhưng tôi đã thay đổi, tôi đã trở thành kẻ được gọi là “ăn cắp thời gian”. Mỗi ngày tôi đã ăn cắp 1 từ 7 giờ cho đến 8 giờ sáng.

    - Đi ăn sáng, uống cà phê thế không sợ bị phê bình, kiểm điểm hả anh?

    - Hả?

    - Ý em là em thấy sao mọi người đi làm trễ mất 1 tiếng vậy anh?

    - Cười…

    - Sao anh cười?

    - Anh tưởng em là người hay để ý, nhưng sao không nhận ra điều này nhỉ?

    - Anh nói thế nghĩa là sao? Em không hiểu.

    - Em có để ý xem những ai về muộn nhất cơ quan không?

    - Dạ không, vì em về đúng 5 giờ mà, mọi người cũng phải về đấy thôi.

    - Không em ạ, có nhiều người về sau 5 giờ lắm. Không tin chiều nay em xem thế nào nhé.


    Buổi chiều, 5 giờ. Tôi cố gắng nán lại xem thế nào. Quả thật mới chỉ lác đác một vài người rời khỏi cơ quan. 5 giờ 15 phút, một nhóm ra về, 5 rưỡi không có ai về. Tôi ra về nhưng khi xuống đến nhà xe vẫn còn thấy 4 cái xe để đấy, tôi có thể nhận ra được xe của những ai. Tôi cố gắng nán lại xem khi nào họ về, 2 người đến 6 giờ rời cơ quan, 1 người 6 giờ 10 còn 1 người đến 6 giờ 30 mới rời cơ quan.

    Tôi lờ mờ hiểu ra vấn đề, nhưng tôi còn vướng trong cái được gọi là 8 giờ vàng ngọc. 8 giờ sáng hôm sau:

    - Em vẫn chưa hiểu tại sao đến 6 rưỡi vẫn có người còn làm việc, họ không lo cho gia đình mình hay sao anh?

    - Vẫn chưa hiểu à?

    - …

    - Ở cơ quan mình áp dụng cách quản lý theo công việc mà không theo thời gian em ạ. Thời gian rất quan trọng nhưng làm sao để có thể tận dụng tối đa được thời gian đó. Quản lý theo thời gian chỉ đối với những người có tính tự giác cao. Còn với người Việt Nam, việc quản lý theo thời gian là rất khó khăn, không dễ gì có thể làm được việc ấy. Ở mình chỉ có một số nơi quản lý được theo thời gian, thời gian họ làm việc tương ứng với đồng tiền mà họ nhận được em ạ. Cách quản lý theo công việc hoàn toàn hiệu quả và phù hợp. Em thấy đấy, khi mà quản lý theo công việc, quy định là 7 giờ nhưng phải đến 8 giờ mọi người mới bắt đầu làm việc. Họ đi làm từ 7 giờ, nhưng họ phải dành thời gian để có một chút thư giãn, nạp năng lượng, rồi đưa con đi học, rồi có thể làm việc này việc kia. Dĩ nhiên họ làm muộn thì họ phải về muộn, phải hoàn thành được công việc của mình xong mới về, nếu họ để đến ngày mai công việc lại càng dồn ứ lại. mặt khác nếu công việc không có thì họ cũng có thể về sớm. Công việc không có cứ ngồi không mãi cũng chán, thà về sớm mà làm việc khác, việc gia đình còn có ích hơn, ghìm chân nhau làm chi cho nó khổ. Mà thực hiện kiểu này làm tăng nhiều tính trách nhiệm của mỗi người, họ thấy gắn bó hơn với công việc và có động lực thúc đẩy cao hơn. Nếu em đến cơ quan vào thứ 7 và chủ nhật có nhiều người vẫn đi làm đấy.
    Khi đó quả thật tôi chưa tin, nhưng chỉ khi chứng kiến vào ngày chủ nhật có gần 10 người vẫn đi làm thì tôi mới thật sự tin vào điều đó. Rồi sau này chính tôi cũng là người thường xuyên làm vào ngày thứ 7 trong tuần.


    *
    * *

    Cái công văn đầu tiên tôi tham mưu, một công văn trả lời đơn vị cấp dưới. Nội dung của nó là đồng ý với đề xuất của đơn vị. Việc của tôi chỉ là lấy một cái công văn với nội dung tương tự từ những năm trước, thay số liệu, thay nội dung và thay ngày tháng năm vào rồi trình ký.

    Nhưng khi trình qua lãnh đạo phòng, anh lại gạch và bắt làm lại.

    Tôi không hiểu tại sao anh gạch của tôi, tôi không sai lỗi chính tả, không sai định dạng nhưng tại sao thế?

    Cái anh gạch rất đơn giản. Câu cuối của văn bản là: Nhận được Công văn này, đề nghị khẩn trương thực hiện.

    Anh gạch cái chữ: “Nhận được Công văn này” đi, sửa thành: Đề nghị đơn vị khẩn trương triển khai và thực hiện.

    - Sao anh lại gạch? Em thấy ở công văn kia viết thế nhưng lãnh đạo vẫn ký đấy thôi.

    - Làm công văn không phải cứ như một cái máy nhé. Tùy từng nội dung, tùy từng yêu cầu đã đành rồi nhưng có một điểm nữa phải tùy theo văn phong của từng lãnh đạo. Anh nói cho em nghe, xếp trước ký bởi vì bác ấy thích phải có chữ: Nhận được công văn này. Câu nói này nó thể hiện cái mốc thời gian, khi nhận được công văn thì phải khẩn trương thực hiện. Còn với xếp kia, bác ấy coi câu ấy là thừa, công văn đã đến tay, mình là đơn vị cấp trên của họ, nếu không thực hiện thì chống lệnh à??? Cho nên khi làm công văn em phải tinh ý, phải biết lựa cho nó hợp.

    Nhẹ nhàng, nhưng thấm thía, có nhiều cái vô lý đến lạ kỳ nhưng vẫn phải theo nó. Có nhiều công việc tưởng rằng đơn giản nhưng nó vẫn phải theo một quy luật chung vốn dĩ của nó. Có lẽ nếu tôi có 10 xếp thì không biết tôi phải có bao nhiêu cách hành văn, rồi không biết văn phong của tôi nó như thế nào nữa.

    Người nào đó nuôi chim, thích nghe chim hót, nhưng người đó không hiểu chim hót như thế nào là hay, không cảm nhận được tiếng chim hót thì người đó có phải là người biết thưởng thức? Cái lồng cũng giống như cái khuôn mẫu được đặt ra, nó có thể giữ người ta ở một chừng mực nào đó, nhưng không mang lại cho người ta hạnh phúc và hứng thú trong công việc, điều này cũng giống như nuôi chim trong lồng, nếu chim chết thì lồng cũng bỏ, nhưng nếu thả chim được tự do, khi chim chết sẽ có con của nó hót cho ta nghe, ta có thể nghe được tiếng hót của nó mãi mãi.

    Con người không phải một con khỉ giỏi bắt chước, cũng không phải cái máy mà có thể dập khuôn, mỗi sản phẩm chúng ta làm ra nếu được đầu tư công sức và trí tuệ ắt nó sẽ kết tinh, không mặt này cũng được mặt kia.

    Đó là bài học lớn mà tôi rút ra được trong một thời gian dài công tác sau này.

  7. The Following 2 Users Say Thank You to ngocnhi For This Useful Post:

    cuongdongson (14-02-12), hyundai (09-02-12)

  8. #6
    ngocnhi's Avatar
    ngocnhi Đang Ngoại tuyến Super Điều Dưỡng
    Ngày tham gia
    17-Aug-2009
    Bài viết
    551
    Cảm ơn
    1
    Được cảm ơn 31 lần trong 22 bài viết

    Mặc định Ôi lương...

    Ai cũng nghĩ rằng cứ làm cái chức điều dưỡng trưởng thì sướng, nhưng quả thật nó cũng chẳng sướng chút nào. Người ta thường bảo "nằm trong chăn mới biết có rận". Nhưng còn tùy thuộc vào cái chăn và con rận nữa.

    Từ khi sang làm điều dưỡng trưởng, tôi mới thấy quả thật không chỉ có 1 con mà còn nhiều con lắm lắm.

    Mỗi ngày tôi đều phải xử lý trung bình khoảng 3-5 cái công văn, giấy tờ. Nói chung toàn những công việc không liên quan đến cái chuyên môn vốn có của một người điều dưỡng, nào là chống dịch, môi trường, học đường, khám sức khỏe, nghĩa vụ quân sự, HIV/AIDS, truyền thông... cho đến các thể loại báo cáo tháng, quý, năm, báo cáo đột xuất rồi đến những cái kế hoạch chẳng liên quan như thành lập và quản lý đường giây nóng, phòng chống hút thuốc lá, phòng chống tai nạn thương tích, báo cáo an toàn giao thông...

    Những cái việc không tên ấy cứ dầm dập mà đổ bộ vào, chẳng nói chẳng rằng. Vốn dĩ cũng đã ít người làm cái công việc hành chính này rồi còn khối thứ đổ hết lên đầu nữa chứ. Muôn hình muôn vẻ nhưng ẩn dưới nó quả thật không dễ dàng gì.

    Có một lần, tôi tổng hợp cái báo cáo, đã cố gắng xây dựng một mẫu báo cáo chung trên phần mềm Microsoft Excel để tiện tổng hợp, nhưng than ôi, khi người ta báo cáo lên, người ta thấy không có số liệu dòng đó, người ta xóa của tôi đi, nghiễm nhiên một người không có kinh nghiệm như tôi bị dính một đòn chí mạng. Tự nhiên báo cáo của tôi làm bị dính... 2 case tử vong???
    Hóa ra cái vụ xóa dòng làm tôi tổng hợp lộn dòng, do sử dụng công thức copy and paste nên mới thế.

    Thế là lãnh đạo một phen đính chính khi có câu hỏi ngược từ trên xuống. Một phen giải trình và tôi một phen hú vía.

    Khó, khó lắm chứ không chỉ lên đó mà ngồi chơi cho đã, cho sướng. Nhiều người không đáp ứng được với công việc, những cái việc sự vụ, vặt vãnh, vô danh đó mà làm khó biết bao người ngồi vào cương vị điều dưỡng trưởng. Đầu tiên ai có đào tạo kỹ về sử dụng máy tính, sử dụng phần mềm tin học văn phòng, sử dụng bàn gõ đâu mà một ngày có thể "xuất khẩu" ra 3-5 cái văn bản? Ai có dạy cho kỹ cách làm báo cáo, kế hoạch đâu mà làm cho có chất lượng? Cũng chẳng có trường lớp nào đào tạo về điều dưỡng trưởng cả...
    Tôi có nghe nói đến những khóa đào tạo kiến thức và kỹ năng quản lý cho điều dưỡng trưởng. Nhưng đến lượt mình quả thật là lâu quá, không biết đến khi nào.

    Cuối tháng, một sự thật lại hiện hữu xảy ra, đó là đồng lương tôi nhận được. Khác với trước đây khi còn làm chuyên môn, một tháng của tôi cũng kiếm được khoảng 3 triệu. Nhưng khi về cái vị trí này, một tháng của tôi chỉ có 1,2 triệu (hồi đó lương cơ bản có 630 ngàn/tháng). Nghĩa là giảm đi hơn 2,5 lần so với trước. Số tiền này chỉ đủ cho tôi đổ xăng, ăn tằn tiện và trả tiền nhà. Mỗi sáng tôi chỉ đi uống cà phê một mình, sợ khi có người cùng ngồi phải trả tiền thì hết cả lương. Tháng nào mà có 3 cái đám cưới, mỗi cái hết 200 thì đi tong nửa tháng lương nữa. Ròng rã 3 tháng trời như vậy, khi tôi còn mất thời gian hòa nhập với công việc, khi tôi chưa có khoản thu nhập nào khác để bù vào, khi tôi còn vật lộn để trả lời câu hỏi có nên tiếp tục làm việc ở vị trí ấy hay sẽ phải bỏ dở giữa chừng để quay trở lại làm việc chuyên môn.

    Với đồng lương như vậy, tôi còn không đủ sống huống hồ sau đó còn gia đình, còn con cái... Dĩ nhiên, sau này tôi sẽ tăng lương, nhưng cứ 3 năm tôi mới tăng một bậc, mỗi bậc chỉ có 0,33. Vậy cho dù như thế nào đi nữa tôi cũng chỉ đủ nuôi tôi sống, còn nếu tôi có gia đình, con cái thì cũng chỉ đủ để nuôi con tôi ăn mà thôi nhỉ.

    Người ta thường bảo làm "xếp" thì lo gì cái khoản thu nhập. Nhưng xếp ở đâu không biết, xếp ở cái ngạch này thì chỉ có mức đói dài họng.

    Nghịch lý, nghịch lý ở nhiều chỗ, nhưng cái chỗ người ta làm quản lý mà lương lại thấp hơn người làm ở dưới chức vụ ấy, vì làm quản lý làm gì có phụ cấp chuyên môn, phụ cấp độc hại, tiền ABC, tiền dịch vụ...
    Làm quản lý người ta thường dòm ngó, nhưng cứ ngồi lên cái ghế nóng ấy xem thế nào?
    Làm quản lý người ta thường được đổ cho những cái sai tiền nhỡn, nhưng có ai nghĩ ngược lại xem nó là thế nào? Tại sao thường luôn gắn liền với trách nhiệm khi có người nào đó làm sai?
    Nghịch lý ấy vẫn đang tiếp tục diễn ra thường ngày như cơm bữa của vô số các anh, chị hiện còn đang giữ chức điều dưỡng trưởng hiện nay ấy chứ, đi đâu chẳng thấy cái điều đó.

    Người ta thường bảo rằng: Ở đây người ta sống được thì mình cũng sống được.

    Nhưng sống như thế nào? Nếu sống mà không được coi là sống thì sao có thể sống được? Nếu có cuộc sống nào hơn mà không phải sống cái cuộc sống thiếu thốn thì liệu người ta có thể dốc hết sức lực của mình để sống cái cuộc sống đó.

    Giàu thì người ta đố kị, Tài giỏi thì ngưởi ta ghen ghét, Ngu dốt thì người ta thương hại, nhưng nghèo thì thường bị người ta khinh miệt.

    Chẳng phải làm điều dưỡng trưởng mới rơi vào tình huống nghèo đi như vậy, làm lãnh đạo ở một lĩnh vực nào khác cũng rơi vào tình huống ấy thôi, nhưng người ta sống được không phải nhờ vào đồng lương mà người ta sống được nhờ những đồng thu nhập ngoài lương.

    Nếu nói theo kiểu trong sạch thì khoản này được gọi là "Phụ cấp". Cũng có nhiều kiểu phụ cấp chính đáng như tiền công tác phí, phụ cấp tiền ngủ, phụ cấp tiền đi lại... cho những người làm công tác quản lý. Ngoài ra nếu lên đến chức thủ trưởng đơn vị còn có thêm chút đỉnh gọi là phụ cấp chức vụ, nhưng cũng chẳng được bao nhiêu cả.

    Còn cái khoản thu nhập ngoài phụ cấp, người ta cũng gọi là phụ, nhưng nó lại là "Phụ thu". Cái khoản này thường không do Nhà nước chi trả. Khoản này cũng có thể coi là khoản "nhờ vào chức vụ". Nhưng khốn nỗi cái chức vụ điều dưỡng trưởng có gì mà nhờ, toàn bị vả chứ nhờ cái gì.

    Người ta có nhờ vả tuyển dụng, nhờ vả về đăng ký, xác minh, xác nhận, cấp phép, gửi gắm đầu vào, đầu ra, hợp đồng ký kết... nhưng đó là ở đâu đâu, chứ điều dưỡng có cái khỉ khô gì???

    Vậy nếu tôi làm một điều dưỡng trưởng tốt, tôi chỉ làm duy nhất cái chức vị ấy thôi thì phải cho tôi cái gì chứ.

    Gần đây người ta nói nhiều đến cái thi cấp chứng chỉ hành nghề. Nếu cho tôi toàn quyền cái này có lẽ tôi cũng được như người ta ấy nhỉ...

    Bàn tiếp sau...

  9. The Following 3 Users Say Thank You to ngocnhi For This Useful Post:

    cuongdongson (22-02-12), thanlannui (20-02-12), VLKQG_Vnig (20-02-12)

  10. #7
    ngocnhi's Avatar
    ngocnhi Đang Ngoại tuyến Super Điều Dưỡng
    Ngày tham gia
    17-Aug-2009
    Bài viết
    551
    Cảm ơn
    1
    Được cảm ơn 31 lần trong 22 bài viết

    Mặc định Nghịch lý

    Khi còn bé, ta ước mình lớn thật nhanh để có thể được tự do về giờ giấc, có thể làm tất cả những gì mà người lớn làm... Nhưng khi bước ra đời, ta lại thèm được trở về cái thời thơ ấu, không phải lo toan bộn bề.

    Cũng có khi chưa có được thứ mình mong muốn, chúng ta sẽ mơ ước và cố gắng đạt được nó. Và rồi khi nó nằm trong tầm tay, ta lại thấy chán và một lúc nào đó ta vô tình làm mất thứ mà trước đây ta mong mỏi có được. Lạ một điều là khi nó ra đi ta mới thấy tiếc vì hiểu ra giá trị của điều vừa đánh mất. Thế rồi ta lại mong ước lấy lại nó, và khi lấy lại được nó ta lại tiếp tục chán...




    Trên đời vốn dĩ có nhiều thứ nghịch lý, nhưng nó vẫn tồn tại và đồng hành cùng con người. Thậm chí có nhiều người chấp nhận cái nghịch lý đó để rồi coi nó là chuyện hiển nhiên. Bởi nhẽ nó không ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống của họ, nó không làm họ phải chết đi sống lại và thậm chí nó còn có thể đem lại cho họ nhiều điều có lợi. Thậm chí họ không biết mình đang đứng ở đâu, mình có thể làm được gì nhưng họ sẵn sàng phê phán cái mà không làm vừa ý, hài lòng họ, chẳng cần suy xét đúng hay sai.

    Làm công tác quản lý thật nhàm chán, nó còn chán hơn nữa khi nhận được cái đồng lương còm cõi, đúng là có tiếng mà không có miếng. Người ta bảo làm chuyên môn “khổ như trâu, nhục như chó”. Nhưng cũng giống bác nông dân, xong việc về nhà kềnh cang, ngủ một giấc cho đẫy, chẳng mấy khi phải lo toan tính toán, lo nhiều hại óc lắm.



    Ngành điều dưỡng – đó là niềm tự hào mà trải qua bao nhiêu năm đấu tranh nó mới được gọi một cái tên ngành, nó có ngạch bậc riêng, nó độc lập so với các hệ thống y tế khác như điều trị, dược, thanh tra y tế hay y tế dự phòng… Nó có thể nói là một lĩnh vực khoa học, có cái chung nhưng cũng có cái độc lập lắm lắm. Nhưng một nghịch lý hiển nhiên đó là hệ thống ngành.

    Một hệ thống mỏng manh nhiều khi bất lực trước công việc của ngành, mỗi một đơn vị là bệnh viện có một vài người làm công tác điều dưỡng quản lý ở Phòng điều dưỡng, trên bệnh viện thì điều dưỡng trưởng Sở Y tế, trên đó nữa lại có Phòng điều dưỡng tiết chế của Cục Khám chữa bệnh Bộ Y tế. Vẫn cái hệ thống ấy mà đáp ứng vô khối công việc từ A đến Z của ngành điều dưỡng.
    Cái nghịch lý thứ 2 là với hệ thống mỏng manh như thế nhưng lại sử dụng và làm những việc khác, ít liên quan đến ngành điều dưỡng, toàn những công việc đâu đâu, thời gian dành cho công tác điều dưỡng là quá ít.

    Nghịch lý thứ 3 đó là người ta cứ kêu thiếu điều dưỡng nhưng thực tế bây giờ một cử nhân điều dưỡng – thứ hàng hóa xa xỉ cũng ế ẩm quá, đi đâu vác cái bằng xin việc cũng bị lắc đầu nguây nguẩy.

    Nghịch lý thứ 4, điều dưỡng trưởng nhưng đa số lại không được đào tạo để làm điều dưỡng trưởng, đó là những kiến thức về quản lý ngành, về các kỹ năng cơ bản quản lý, các kỹ năng mềm của một nhà lãnh đạo điều dưỡng, toàn từ những người có thành tích ở cơ sở, sống lâu lên lão làng hoặc những cử nhân mới toanh, vừa ra trường đã được nhận về, bổ nhiệm vào chân rót nước, pha trà.

    Nghịch lý thứ 5 nữa đó là tổ chức nghề nghiệp làm thay cho chính cái hệ thống mỏng manh đó, cái nghịch lý này đến nay nhiều người lầm tưởng Hội điều dưỡng mới là hệ thống quản lý ngành của điều dưỡng vậy đó, ai cũng kêu, ai cũng quy cái trách nhiệm phát triển ngành điều dưỡng cho Hội điều dưỡng, nhưng lại quên mất cái mấu chốt vấn đề là đây chỉ là một hệ thống tổ chức hội nghề nghiệp, với những người được bầu đại diện cho những hội viên, nói lên tâm tư, nguyện vọng của người hội viên trong đó. Cũng có người chửi rủa, quy trách nhiệm cho Hội điều dưỡng, những người đó thậm chí có thâm niên lâu năm trong ngành nhưng họ vẫn lầm tưởng. Hội không thể thay thế, không thể làm thay được cho ngành.



    Có thể kể ra vô số những nghịch lý trong cuộc sống thường ngày, trong cái nghề điều dưỡng. Nhưng chính những cái nghịch lý ấy làm cho những người điều dưỡng trưởng nhầm tưởng từ cái này sang cái khác.

    Tôi cố gắng tìm kiếm tài liệu về quản lý ngành điều dưỡng tại văn phòng, nhưng tuyệt nhiên không có.

    Tôi tìm kiếm một số văn bản liên quan, có thấy báo cáo về công tác điều dưỡng, tôi tìm được 4 cái cho năm vừa qua, hàng quý Hội điều dưỡng báo cáo thay cho ngành điều dưỡng của các đơn vị, còn các đơn vị lại không báo cáo, không một cái báo cáo nào, cũng không có một quy định nào về quản lý ngành điều dưỡng. Toàn Hội điều dưỡng làm.


    Tôi lại cố gắng lục tìm một số công văn chỉ đạo về ngành điều dưỡng từ Bộ, nhưng sự cố gắng của tôi chỉ được đền đáp bằng một số công văn hướng dẫn về thực hiện rửa tay thường quy, quy trình thực hiện vô khuẩn, phân loại rác y tế. Cái văn bản hướng dẫn về công tác điều dưỡng có cái 05 ban hành cách đây rất lâu rồi, mới đây mới được thay thế bằng cái 07 về hướng dẫn công tác chăm sóc người bệnh toàn diện.

    Quá ít văn bản có liên quan về ngành điều dưỡng, về công tác chỉ đạo cũng như công tác quản lý, từ trên xuống còn ít thế huống chi bảo người ta biết triển khai như thế nào???

    Sang bên Hội điều dưỡng, tôi có thể tìm được khá nhiều công văn, văn bản từ hội cũng như một số hướng dẫn, thậm chí tôi có thể tìm được cả những tài liệu tập huấn về công tác quản lý, nhưng… thực tế là những thứ đó tôi phải rất khó khăn mới tiếp cận được nó, nó được cất, lưu cũng khá lâu, nhưng khi tôi cầm nó còn mới, còn thơm mùi giấy vì ít khi mở ra sử dụng, chứng tỏ nó được bảo quản khá kỹ càng. Khi được hỏi rõ là cũng có người đã được tập huấn về quản lý điều dưỡng, nhưng người đi tập huấn xong khi về lại không được bổ nhiệm làm quản lý, muốn phổ biến những cái kiến thức đã được tập huấn lại vướng phải rào cản về kỹ năng giảng dạy, về kinh phí để tổ chức tập huấn, in ấn tài liệu để phổ biến... có quá nhiều lý do mà không thể đến được với mọi người những thứ tưởng chừng nhưng cao xa ấy.

    Tại sao thế nhỉ? Dường như mọi việc đang đi theo một hướng khác. Cái chiều hướng mà làm cho người điều dưỡng trưởng trở nên một kẻ thừa thãi, cái mụn ở đơn vị. Bởi khi chưa có điều dưỡng trưởng mọi người luôn luôn đề xuất phải có, nhưng khi có rồi thì lại chẳng giúp ích gì cho hệ thống điều dưỡng.

    Tôi cố gắng tìm hiểu nguyên nhân tại sao lại có cái nghịch lý ấy, khi hiểu ra thì hóa ra do lỗi hệ thống, hệ thống yếu từ trên xuống thì sao nó có thể mạnh được. Nó chỉ có tiếng nhưng không có hoạt động, có chia ngành nhưng không có vị trí đứng vậy không yếu mới là lạ. Cho nên khi tôi được bổ nhiệm điều dưỡng trưởng tôi quả thật không biết mình phải bắt đầu từ đâu, tôi phải làm công việc gì làm tốt chức năng nhiệm vụ của mình để góp sức cho sự phát triển chung. Tôi bắt đầu từ việc tìm hiểu nhiệm vụ của một điều dưỡng trưởng.

    Trưởng phòng điều dưỡng bệnh viện có khá nhiều nhiệm vụ, nhưng chủ yếu vẫn là công việc của một cái máy soi, soi xem những công việc của các điều dưỡng trong viện vẫn phải làm xem có đúng quy trình, nguyên tắc, quy định không. Công việc này lẽ ra phải để Điều dưỡng trưởng các khoa phòng làm nhưng thực tế thì mấy bác này phải làm hết. Trong các nhiệm vụ có một cái được coi là của bên ngạch quản lý đó là: “Xây dựng kế hoạch hoạt động của phòng điều dưỡng, điều dưỡng trưởng khoa, hộ sinh trưởng khoa, kỹ thuật viên trưởng khoa trong bệnh viện và Tổ chức thực hiện đầy đủ các nhiệm vụ của phòng điều dưỡng”.

    Lần lên cao hơn đến nhiệm vụ của Điều dưỡng trưởng Sở Y tế:
    “- Xây dựng kế hoạch công tác Điều dưỡng của tỉnh và tổ chức triển khai thực hiện kế hoạch sau khi đã được phê duyệt.
    - Kiểm tra, giám sát, đánh giá chất lượng chăm sóc người bệnh ở các cơ sở Y tế.
    - Quản lý, chỉ đạo điều dưỡng trưởng các bệnh viện tuyến tỉnh và trung tâm Y tế huyện về lĩnh vực điều dưỡng.
    - Phối hợp với trường cao đẳng hoặc trung học Y tế và các bệnh viện xây dựng chương trình và tổ chức đào tạo lại về chuyên môn nghiệp vụ, y đức cho điều dưỡng.
    - Phối hợp với các phòng chức năng của sở Y tế trong việc lập kế hoạch, qui hoạch và đề xuất việc đào tạo, tuyển dụng, điều động và sử dụng đội ngũ Điều dưỡng trên địa bàn.
    - Nghiên cứu về tổ chức, quản lý, đào tạo và thực hành trong lĩnh vực điều dưỡng. Đề xuất các biện pháp nhằm cải thiện và nâng cao chất lượng chăm sóc và phục vụ nhân dân.
    - Tổng hợp công tác Điều dưỡng của địa phương để trình giám đốc sở và báo cáo bộ Y tế theo định kỳ.
    - Phối hợp với ban chấp hành hội điều dưỡng tỉnh tổ chức và triển khai các hoạt động của hội điều dưỡng.”
    Ôi trời, sao nhiều thế không biết, nhiều việc thế này một người sao làm nổi. Nhưng đó là câu nói của tôi sau 3 năm với cương vị ấy, còn khi ấy nói thực tôi chẳng biết làm gì cả.

    Tiếp theo, tôi sẽ tự trả lời câu hỏi hồi ấy: Tôi sẽ làm gì???
    Lần sửa cuối bởi ngocnhi, ngày 24-02-12 lúc 23:38.

  11. The Following User Says Thank You to ngocnhi For This Useful Post:

    ddviet (20-04-12)

  12. #8
    ngocnhi's Avatar
    ngocnhi Đang Ngoại tuyến Super Điều Dưỡng
    Ngày tham gia
    17-Aug-2009
    Bài viết
    551
    Cảm ơn
    1
    Được cảm ơn 31 lần trong 22 bài viết

    Mặc định Bắt đầu từ những việc nhỏ nhặt nhất

    Có người nói:
    Bất kỳ ai trong cuộc sống đều mong muốn làm những việc lớn lao, đảm nhận những chức vụ khiến người khác phải kính nể! Nhưng để có được điều đó là cả một quá trình phấn đầu lâu dài không phải ngày một ngày hai mà có được!

    Nhiều cử nhân điều dưỡng vừa mới bước ra khỏi giảng đường đại học, chê bai những công việc nhỏ nhặt, tầm thường của những người điều dưỡng, trong họ luôn ấp ủ những điều lớn lao cho vị trí trong mơ của mình! Đã là cử nhân điều dưỡng thì tương đương với những điều to tát, lớn lao mà họ phải làm. Nhưng khi được đặt trong vị trí đó thì họ mới vỡ ra được rằng ở trường Đại học không dạy họ để làm điều dưỡng trưởng, không dạy họ những kỹ năng cơ bản nhất để có thể tồn tại ở vị trí điều dưỡng trưởng ấy, họ không biết định hướng rằng sẽ đi về đâu, đi như thế nào. Họ cố gắng tìm hiểu nó nhưng không hề thấy được, chẳng có ai chỉ dẫn họ làm điều gì cả, chẳng có tài liệu nào nói về cái đó, kể cả họ tìm tới ông Google. Họ quên rằng ở trường ĐH cũng chỉ dạy họ những điều tầm thường nhất, đơn giản nhất, hay nói cách khác ở trường Đại học chỉ dạy họ để làm một điều dưỡng viên chứ không dạy họ làm điều dưỡng trưởng.

    Cũng nhiều người không phải là cử nhân, nhưng họ mong muốn được học cử nhân để làm điều dưỡng trưởng. Khi học xong, khi được bổ nhiệm làm điều dưỡng trưởng thì họ lại không thấy được rằng ở trường đại học chẳng ai dạy họ cách làm thế nào để có thể làm điều dưỡng trưởng tốt cả. Họ lại quay trở lại những lối mòn cũ mà người đi trước đã từng đi, lại quay lại những khuôn mẫu sẵn có của họ.
    Con đường chúng ta đi cần rất nhiều những viên gạch lát nền cho nó! Và không ai chỉ lát con đường ấy bằng những viên gạch lớn, họ còn phải chèn thêm những viên gạch vụn tưởng chừng không ai dùng đến nữa! Bởi vậy, tôi cũng nhận ra rằng cần phải bắt đầu từ những điều tưởng chừng như nhỏ nhặt nhất ấy.

    Nếu như tôi chưa bao giờ làm điều dưỡng viên, tôi được bổ nhiệm làm điều dưỡng trưởng tôi không biết làm gì, từ những việc căn bản nhất, nhỏ nhất như làm một văn bản, một kế hoạch, một báo cáo tổng kết, sơ kết hay thực hiện một chuyến giám sát chứ chưa nói gì đến những công việc lớn hơn như xây dựng một quy trình kỹ thuật, rồi áp dụng một hệ thống đánh giá chuẩn, phân loại một hệ thống vận hành hay làm một mô hình mới, một mô hình cải tiến về chất lượng, về kỹ thuật, về dịch vụ…

    Nhưng tôi bắt đầu từ một điều dưỡng viên, tôi biết phải thuần thục những kỹ thuật, bằng những kiến thức cơ bản tôi đã áp dụng những cải tiến nho nhỏ, tôi biết bỏ qua một số bước của cái quy trình cũ mà không cần thiết, những bước kỹ thuật chỉ có ở lý thuyết, khi vận dụng thực tế trong một điều kiện cụ thể nó không phù hợp, thậm chí còn gây lãng phí. Những bước mà không đóng góp gì vào kết quả của công việc, thậm chí nó còn tiêu tốn thêm vô khối thời gian, công sức nữa.

    Làm điều dưỡng không cần phải biết công việc của người hộ lý ư? Nhầm, đó là sự nhầm lẫn mà tôi bị vướng phải khi còn làm ở bệnh viện, những điều tưởng chừng như đơn giản ấy tác động rất lớn đến kết quả chăm sóc người bệnh. Tôi cũng phải biết để có thể vận dụng một cách hài hòa công việc của người điều dưỡng.

    Làm điều dưỡng không quan tâm gì đến việc chẩn đoán, điều trị của bác sĩ ư? Không, cần quan tâm đến họ chứ, quan sát cách họ làm, học hỏi những kỹ thuật từ họ, cách phán đoán và xử trí vấn đề. Một bác sĩ không thể 24/24 bên cạnh người bệnh được, họ chỉ có một ít thời gian nhỏ trong một ngày cho người bệnh mà thôi chứ không như điều dưỡng.

    Điều dưỡng trưởng làm gì?

    Từ những việc đơn giản lắm, soạn thảo văn bản cho đúng cách – chẳng ai dạy cả.
    Xây dựng một kế hoạch – chẳng ai dạy cả.
    Giám sát việc làm của các đơn vị, phòng ban – chẳng ai dạy cả.
    Làm một báo cáo sơ kết, tổng kết – chẳng ai dạy cả.

    Công việc gắn liền với ngồi bàn giấy và máy vi tính. Nhưng việc gì cũng không có ai dạy cả, thậm chí có một số người được dạy nhưng cũng không áp dụng được vào cái thực tế, có nhiều người được cấp chứng chỉ quản lý tầm quốc gia cũng không phát huy được.

    Bất kỳ ai trong cuộc sống đều mong muốn làm những việc lớn lao, đảm nhận những chức vụ khiến người khác phải kính nể! Nhưng để có được điều đó là cả một quá trình phấn đầu lâu dài không phải ngày một ngày hai mà có được!

    Khi tôi bắt đầu làm điều dưỡng trưởng, tôi đã cố gắng tìm đọc những hướng dẫn chính thống về việc làm thế nào để làm một văn bản đúng, tôi tìm được thông tư số 01/TT-BNV, trong đấy có hướng dẫn đầy đủ các quy định về soạn thảo văn bản.

    Khi tôi bắt đầu việc xây dựng một kế hoạch 5 năm, tôi bắt đầu từ việc xây dựng kế hoạch tháng, 3 tháng tôi có kế hoạch quý, 4 quý tôi có kế hoạch năm.

    Khi tôi bắt đầu việc đánh giá, tôi phải căn cứ những mục tiêu của kế hoạch quý, xắp xếp thời gian trong tháng để thực hiện đánh giá cho phù hợp, hoặc tôi có sự điều chỉnh linh hoạt giữa các tháng với nhau để có thể tận dụng tốt nhất nguồn lực để đánh giá.

    Khi tôi viết một báo cáo sơ kết, tôi bắt đầu từ báo cáo hoạt động, báo cáo hàng tháng và báo cáo 6 tháng hoặc 1 năm để tôi tổng hợp và viết. Từ báo cáo của các đơn vị, phòng, ban để viết. Nhưng tôi không quên việc gắn kết với kế hoạch của từng đơn vị, của từng năm, chính kế hoạch của họ và báo cáo của họ nói lên họ có thực hiện đúng theo tiến độ công việc không hay họ có đảm bảo về chất lượng công việc của chính họ hay không.

    Nhưng thực tế thì sao???

    Thực tế là các bản kế hoạch và các bản báo cáo của các đơn vị gửi cho đều “na ná” giống nhau, thậm chí một số chỗ còn không phù hợp bởi vì lỗi copy và paste.

    Thực tế kể cả những bản báo cáo đến cấp cao hơn nó không mang lại sự đánh giá theo đúng tiêu chí của một bản báo cáo, mang đậm tính thủ tục hành chính, không đưa ra thông tin cụ thể, chi tiết về các vấn đề đã thực hiện, không nêu được ra vấn đề còn tồn tại, không chỉ ra được cụ thể những phương hướng cần giải quyết thấu đáo vấn đề.

    Thực tế bản kế hoạch và bản báo cáo năm trước và năm sau của một đơn vị không có gì thay đổi nhiều, chỉ có ngày tháng năm báo cáo là thay đổi.

    Vậy làm sao tôi có thể tổng hợp được???

    Trong bản kế hoạch thì phần đánh giá, phần cơ sở xây dựng kế hoạch luôn có câu: Năng lực quản lý hạn chế, không được đào tạo về kiến thức và kỹ năng quản lý… Năm này qua năm khác cái câu này luôn luôn có tồn tại và đi đôi với nhau. Không có gì thay đổi, kể cả họ có được đào tạo về kiến thức và kỹ năng quản lý, họ có được nâng cao về bằng cấp từ trung học lên đại học, thậm chí còn sau đại học nữa. Không biết khi nào mới bỏ được câu này đi.

    Chấp nhận điều đó mà không có sự thay đổi.

    Việc thành công đúng thật là không chỉ phụ thuộc vào sự phấn đấu, nỗ lực từ phía đầu tầu mà còn cả toàn bộ đoàn tầu, đầu tầu chỉ có thể chạy trước và kéo, còn việc các toa có đủ điều kiện để chạy theo tốt hay bản thân nó phải chạy thì mới có thể làm cho cả đoàn tàu chạy tốt.

    Và tôi bắt đầu từ việc hỗ trợ tốt cho các toa tàu, từng toa, từng toa tàu một, tất cả phải chung một chí hướng, một cách làm, một sự thống nhất cao độ. Bắt đầu từ học cách làm việc từ những điều nhỏ nhất! cùng trải qua quá trình phấn đấu, cố gắng để học được những điều lớn lao khác. Phần nhiều mỗi cá nhân phải tự học hỏi và trang bị thêm. Nếu mục tiêu quá nặng hoặc quá nhẹ đều khiến cho không cảm thấy hài lòng với những gì mình có.

    Đôi lúc chúng ta muốn thay đổi công việc của mình nhưng sợ mình sẽ không tìm được một công việc tốt hơn! Xưa nay, muốn có thứ gì đó phải đánh đổi thứ có giá trị tương đương! Vậy nên nếu muốn có một công việc mới bạn phải từ bỏ công việc cũ của mình! Sự nhàm chán báo hiệu điều gì đó bất ổn trong công việc của bạn, nếu không thay đổi được chúng, bạn hãy từ bỏ hoặc học cách thích nghi! Vậy nên, đừng sợ sai lầm, bất cứ thứ gì cũng có cái giá của riêng nó!
    Bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt và xây dựng cho mình một nền tảng vững chắc! Một khi bạn đã tích lũy được vốn kinh nghiệm phong phú bạn có thể làm những điều mình mong muốn cũng như gánh vác vị trí mà bạn khao khát từ lâu! Bất cứ điều gì cũng có thể thay đổi, đừng vì tiếc công sức bỏ ra mà không dám thay đổi cuộc sống của chính mình, bạn nhé! Biết đâu bạn sẽ có một công việc tốt hơn!
    Tôi và họ cùng nhau bắt đầu từ việc cụ thể đó là xây dựng kế hoạch một năm...

  13. The Following User Says Thank You to ngocnhi For This Useful Post:

    ddviet (20-04-12)

  14. #9
    ddviet's Avatar
    ddviet Đang Ngoại tuyến Điều Dưỡng Kiểng
    Ngày tham gia
    13-Apr-2012
    Bài viết
    6
    Cảm ơn
    2
    Được cảm ơn 1 lần trong 1 bài viết

    Mặc định

    Hay quá!
    Đúng thứ mình đang cần, đúng điều mình đang làm, đúng trường hợp mình đang gặp phải.
    thanks !
    Viết tiếp nhé bạn
    Bạn có kinh nghiệm nào về công việc của điêu dưỡng trưởng khoa Chống nhiễm khuẩn chia sẽ mình với

  15. #10
    ngocnhi's Avatar
    ngocnhi Đang Ngoại tuyến Super Điều Dưỡng
    Ngày tham gia
    17-Aug-2009
    Bài viết
    551
    Cảm ơn
    1
    Được cảm ơn 31 lần trong 22 bài viết

    Mặc định Xây dựng kế hoạch

    Tháng 6 lại đến, cứ đến tháng 6 là công tác xây dựng kế hoạch của ngành y tế lại bắt đầu, bây giờ là giữa tháng 5 rồi nhưng các chương trình y tế quốc gia vẫn chưa phân chỉ tiêu kế hoạch. Vậy câu hỏi đặt ra là tại sao đến hết cả nửa năm rồi mà kế hoạch năm 2012 vẫn chưa được giao??? Nhưng đó là chuyện của hệ y tế dự phòng, chuyện của các chương trình y tế quốc gia, chứ không phải là chuyện của Điều dưỡng.

    Ít điều dưỡng biết được cái quy trình xây dựng kế hoạch hàng năm, cũng ít người tham gia vào công tác xây dựng kế hoạch, bởi chẳng có ai được đào tạo ra để làm kế hoạch cả, toàn đào tạo ra các điều dưỡng viên, chuyên đi tiêm, đi thay băng cắt chỉ…

    Hôm nọ có gặp một điều dưỡng trưởng của một bệnh viện, lại nghe bài ca quen thuộc: Kinh phí không có nên không thể triển khai được hoạt động gì, kinh phí hạn chế không làm được gì, kinh phí… Ôi dào, kinh phí có mỗi một mẩu thì làm được cái gì ở đó??? Nhưng khi cầm bản kế hoạch năm 2012 về công tác điều dưỡng của bệnh viện mới ngã ngửa. Đấy không phải là kế hoạch điều dưỡng của Phòng điều dưỡng bệnh viện mà là kế hoạch của hội điều dưỡng. Lấy thử bản kế hoạch 2 năm trước, đem so chẳng có gì khác nhau cả. Vẫn mục tiêu ấy, vẫn nội dung ấy, vẫn bằng nấy hoạt động. Nhưng kinh phí chẳng hề đả động gì đến cả, chỉ có một nhúm kinh phí do hội viên Hội điều dưỡng đóng góp. Dường như điều dưỡng trưởng nhà mình chưa phân biệt được giữa hoạt động điều dưỡng và hoạt động của Hội điều dưỡng. Chưa phân biệt được giữa cái nào chính và cái nào phụ, dường như bây giờ cái chính lại trở thành cái phụ và cái phụ lại trở thành cái chính.

    Hội điều dưỡng chỉ là một hội nghề nghiệp, nó hỗ trợ cho cái chính là công việc điều dưỡng. Hay nói cách khác, theo ngạch điều dưỡng có bên phía quản lý chính quyền, trong đó các chức năng như điều dưỡng trưởng bệnh viện, khoa, phòng… còn trong hội điều dưỡng một số vị trí như Chủ tịch, Phó chủ tịch, Ủy viên… Rất rõ ràng. Nhưng quả thật nhiều người cũng bị nhầm tưởng vấn đề này. Nhiều bệnh viện chỉ có kế hoạch của hội điều dưỡng chứ không có kế hoạch hoạt động điều dưỡng. Bởi nhẽ họ không được biết điều này. Theo ngạch điều dưỡng chỉ có một số ít người trong hệ thống quản lý, vấn đề là họ chỉ đứng ở vị trí đó mà họ không làm công việc điều dưỡng. Họ làm nhiều lắm những công việc khác nữa.

    Tiền!!!

    Cái mấu chốt là muốn làm được cái gì cũng phải có tiền, không có tiền không làm được.
    Muốn nâng cao năng lực – Tiền;
    Muốn mua sắm một số vật dụng – Tiền;
    Muốn tổ chức một hoạt động nào đó như hội thi, hội thảo, hội nghị - Tiền;
    Muốn chỉ đạo tuyến, giám sát, xây dựng bộ công cụ kiểm tra, đánh giá – Tiền;
    Muốn đi tham quan học hỏi kinh nghiệm các đơn vị khác – Tiền… Vậy lấy tiền ở đâu?

    Hàng năm, ngành y tế bắt đầu xây dựng kế hoạch và dự toán kinh phí bắt đầu từ tháng 6; kinh phí dự toán bao gồm tất cả các hoạt động của ngành, tổng hợp và gửi qua bên Tài chính, Kế hoạch đầu tư. Nếu ở tỉnh thì UBND xem xét và phê duyệt, nếu đơn vị trực thuộc Bộ Y tế thì Vụ Kế hoạch Tài chính xem xét, phê duyệt. Đây là nguồn tiền chính để thực hiện được các hoạt động trong ngành y tế. Tổng đầu tư hàng năm sẽ dành khoảng 70% cho hệ điều trị và 30% dành cho hệ dự phòng. Trước ngày 31/12 kế hoạch sẽ được phê duyệt.

    Nhưng để có tiền quả cũng không phải dễ dàng gì. Cần phải có kế hoạch cụ thể và bảo vệ được nó. Muốn thế phải có mục tiêu cụ thể, nội dung cụ thể và dự toán kinh phí cụ thể. Việt Nam còn nghèo, kinh phí còn hạn hẹp lắm lắm, không phải cái gì đưa lên cũng được duyệt. Chính phủ chỉ có ngần ấy tiền, chia cho mỗi Bộ, ngành một ít, trong cái ít đấy mỗi ngành lại chia ra cho mỗi đơn vị trực thuộc một ít, trong cái ít đấy mỗi đơn vị lại phải lựa cơm, gắp mắm, chọn những hoạt động nào cần để làm trước, hoạt động không cần để làm sau. Tuy nhiên cứ thử nhìn lại xem, có nhiều hoạt động tại bệnh viện các bạn thấy rất vô lý, đầu tư không có hiệu quả, xin cá rằng khoản tiền cho nó cũng không phải là thấp, có nhiều dụng cụ có trong cơ quan bạn thấy đắp chiếu ở đấy, đó là những thứ không có hiệu quả, không dùng đến. Hơ hơ, vậy do cái gì thế nhỉ???


    Không biết xây dựng kế hoạch, không biết lựa chọn ưu tiên, không biết sử dụng nguồn kinh phí, gây lãng phí là chuyện thường.
    Thế nào để xây dựng được kế hoạch? Không dễ, chẳng ai dạy, chẳng có tài liệu tham khảo, nếu có người ta cũng khó khăn để cho bạn. Tại sao? Vì người ta nghĩ là người ta làm không tốt, người ta cũng tự mày mò, người ta cũng cắt chỗ này một chút, chỗ kia một chút, dán dán vào, ghi chữ KẾ HOẠCH cho nó có, để đối phó với kiểm tra, giám sát :)

    Còn tôi, tôi làm kế hoạch như thế nào? Xin chia sẻ thế này:

    Tôi phân ra thành 4 nhóm hoạt động.

    1. Nhóm hoạt động chính: Bao gồm những hoạt động về chuyên môn, hoạt động thực hiện thường xuyên, hoạt động giúp cải thiện chất lượng các dịch vụ, hoạt động thông tin, truyền thông…

    2. Nhóm hoạt động nâng cao năng lực: Là những hoạt động đào tạo, tập huấn.

    3. Nhóm hoạt động mua sắm: Là những hàng hóa, trang thiết bị mua mới, bổ sung cái cũ, cái hỏng.

    4. Nhóm hoạt động kiểm tra, theo dõi, giám sát, đánh giá: Bao gồm những hoạt động kiểm tra định kỳ, đột xuất, giám sát thực hiện, chỉ đạo tuyến…

    5. Nhóm hoạt động giúp vận hành: Bao gồm chi lương, chi thưởng, chi các loại văn phòng phẩm, điện, nước, điện thoại… các chi phí vận hành thường xuyên…


    Từ định hướng 4 nhóm hoạt động, tôi lần lại nhiệm vụ của mình. Nếu tôi là Trưởng phòng Điều dưỡng Bệnh viện, theo quy chế bệnh viện tôi có 8 nhiệm vụ. Từ 8 nhiệm vụ đó tôi đặt ra các mục tiêu của mình, ví dụ:


 

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
Múi giờ GMT +7. Bây giờ là 12:24.
Contact us: admin@dieuduongviet.net
Designed by VMMS JSC