Ngày xưa mới ra trường xin việc thật chật vật, bẵng đi mất 2 năm tưởng chừng dứt áo ra khỏi nghề nhưng rồi cũng bám trụ đc. Người ta bảo công việc nào cũng khó khăn và phức tạp, hỗn độn tạp nham, cái chính là bản lĩnh vững vàng ~~ Nói chung là đi làm mới biết cái khó và cái khổ, quan trường như chiến trường, ranh giới giữa chính kiến và sự khôn ngoan, giữa quan hệ xã giao và dối trá nịnh bợ…chỉ là một đường chỉ vô định.
Thế giới của những người đàn bà khó lường và muôn thủa với những chuyện gọi là sau lưng, chuyện nhỏ nhặt, dư hơi.. Khhi còn trẻ và chưa bước chân chính thức vào công việc (kể cả lúc mới là thực tập) luôn ấp ủ những mộng tưởng về cuộc sống đi làm tươi sáng với những sẻ chia kinh nghiệm với những hội họp vui chơi sau khi tan tầm .. Nhưng khồng, trong thế giới đàn bà ắt hẳn phải có những cuộc chiến đàn bà, mâu thuẫn, căng thẳng và stress chốn đàn bà ...
Và thế là ta thấy ta cần phải có 1 bản lĩnh vững vàng, bỏ ngoài tai tất cả những gì cần bỏ, chỉ quan tâm đến công việc và những trách nhiệm liên quan, khi cấp trên yêu cầu sửa đổi thì lúc bấy giờ ta mới cần xem xét lại .. oh oh
nếu đã là nhật ký thi mình mong sẽ đc đọc thường xuyên, mình cũng có nhiều điều thú vị khi đi làm lắm nha
nh tình huống dở khóc dở cười
mình thì cứ phải trơ cái mặt ra cho dù không muốn
Người ta sinh ra không phải để tan biến như một hạt cát mà để in dấu trong lòng người khác!
chào bispoo thật mừng là bạn đã có bản lĩnh rồi đấy. Luôn biết uốn mình cho phù hợp với thực tế là sự thích nghi cần có nhất là ở một môi trường mà có " những cuộc chiến đàn bà, mâu thuẫn, căng thẳng và stress chốn đàn bà". Mình cũng hơi sợ những phụ nữ như vậy nhưng xã hội luôn có những người phụ nữ đáng yêu hoặc đặc biệt thông minh và luôn được xã hội xem trọng. Chúc bạn sẽ vươn cao với một vị trí cao trong công việc
Đọc qua tâm sự của bạn, tôi thấy có gì đó cũng giống giống mình! Học 4 năm ra trường mong sớm có được việc làm: thứ nhất là kiếm kế sinh nhai ???, thứ hai là làm đúng công việc mà mình yêu thích! 4 năm đối với tôi giờ cũng chưa có câu trả lời chắc chắn cho công việc của mình, trong khi đó các bạn học cùng đều đã có một vị trí vững chắc trong các cơ quan y tế nổi tiếng. và có người còn có những thành tích xuất sắc nữa. Nhìn lại mình? nhật kỳ có ghi những thăng trầm quá lớn trong 4 năm trải nghiệm từ đi xin việc qua môi giới, xin việc trực tiếp với lãnh đạo cơ quan và cả làm những công việc không đúng nghề nữa.... tất cả những điều đó đều là những bài học và cả những kỷ niệm của một mà không thể quên được trong cuộc đời của mình. Nhưng dù sao đi nữa cũng phải cố gắng. Điều mà làm mình vượt qua tất cả là phải có bản lĩnh, phải có một " khối óc "luôn tư duy để tiến lên phía trước và một trái tim đầy sự chân thành, nhiệt huyết và sự bao dung. Có như thế mình mới thấy cuộc sống này thật tươi đẹp! Thế giới " đàn bà "? Có nhiều điều thú vị đó thôi!
Wao, phàm là nhân viên nhà nước thì sẽ đc nghỉ liền tù tì những 4 ngày nhân dịp quốc khánh các cậu nhỉ (và hình như 10 ngày đại lễ vào tháng sau nữa) nhưng ở cơ quan mình thì chỉ duy nhất khoa mình vẫn đi làm đều đều, kể cả Tết âm lịch nhá. Những bạn chưa chồng con như mình thì có vẻ đi làm cũng đỡ gò bó hơn, nhưng nếu lấy chồng rồi như các chị ở đây thì cả 1 vấn đề. Ấy thế mà kêu thì chỉ có kêu vậy thôi, tất cả vì miếng cơm manh áo, ai nấy vẫn đi làm đều. Nếu mình ế thì đi làm như thế cũng đc, nhưng nếu nhỡ đến 30 tuổi lại có anh nào lỡ lấy mình thì mình hơi khó giải thích đấy (nhất là nếu lại lấy khác ngành, chồng nó nghi ngờ, đuổi mình ra khỏi nhà thì chết)
hehe, mình đi làm ca các cậu ạ, vì mình làm về lọc máu (chạy thận nhân tạo), nên ngoài thời gian ở cơ quan mình chỉ có ngủ và ngủ, chẳng hiểu sao ngủ nhiều thế, sau này nếu có em bé chắc mình sẽ bị nghén ngủ mất (cái này sướng vì đỡ phải làm việc nhà hý hý). Các cậu đi làm rồi các cậu biết, có nhiều sự việc bất ngờ ko mong muốn có thể xảy ra, chúng ta mắc lỗi và rồi cái mặt lại dài ra, cái đầu thì căng hết cỡ, rồi cơ thể run lên bần bật.. lúc ấy đương nhiên là bị chịu trách nhiệm trc những sai sót của mình và rút kinh nghiệm sâu sắc bản thân .. Nhưng những lúc ấy chỉ cần có người ôm cái vỗ về an ủi thì hạnh phúc lắm ấy ... :MatCuoi (67):
Well, hôm nay em rỗi rãi lắm nhé mới mò vào đây "oánh" vài chữ tung hê cái mớ cảm xúc hỗn độn đa chiều của ngày hôm nay. Thật là buồn khi phải thốt lên rằng ngày hôm nay rất buồn chán. Công việc và cuộc sống. Em cũng biết ở cái nghề này ko bao giờ đc đặt cảm xúc của mình lên hàng đầu, ấy vậy mà mỗi khi buồn là em lại thấy nản và cứ thế cái cảm xúc của em theo em vào tận giấc ngủ. Em biết nếu nói anh nghe điều này chắc chắn anh sẽ lại khuyên ngăn em với một tá câu ko nên (nhưng em lại thích nghe anh nói nhiều, papa monkey ) và một vài người tâm huyết với nghề chắc sẽ khuyên em nên .. bỏ nghề
Nhiều lúc tự hỏi tại sao em lại đi theo cái nghề này, và câu trả lời là vì em học dốt nên ứ vào đc cái trường em muốn, thế là em lái cuộc đời em sang 1 hướng như bây giờ, vì miếng cơm manh áo, cơm áo gạo tiền .. em vẫn sướng hơn ối người mà, em vẫn luôn nhớ điều đó, có cả ngàn người mong có cuộc sống như em .. và em ko nên than thở, vì nếu em than vãn nghĩa là em đang chà đạp lên cuộc sống của ối người bất hạnh khác.
Em có đc liệt vào danh sách những con người bất hạnh ko nhỉ? Í em là bất hạnh về phương diện tình cảm ấy, có ko?
Mấy hôm nay em lại vùi vào đống truyện tranh, chả là hôm nay cái bộ truyện em đang đọc bị ng khác mượn mất nên em mới lại mò vào đây la lối. Bạn em ở đâu? em vừa đi với bọn chúng thôi, nhưng ko thể đi mãi đc. Anh ở đâu? Em gọi mà ko nhấc máy.. Em bị bỏ rơi .. lâu lắm rồi ..Hờ, tình cảnh thật trớ trêu. Tự nhiên em lại rơi vào cảm giác trống rỗng và hụt hẫng
Hắt xì .. Em đang cúm đấy. Nhưng mà mỗi lần hắt hơi em thích em nghĩ rằng có ai đang nhớ em hơn (anh nhớ em hem? nhớ 1 chút đi)
Em chuẩn bị phải học thi công chức đấy. Ôi nghe nó có to tát ko?? Hahhaaa.. Em chẳng mấy quan trọng về nó (nói thế thật thất hiếu với bố mẹ, và anh cũng sẽ thất vọng lắm nhỉ?) .. Nhưng em vẫn thi thôi, nếu em học đc mấy bài về luật liếc gì đấy, hay em nhớ bài học ở trường chẳng hạn? Nhưng mà anh cũng biết em rồi đấy, học là cả 1 vấn đề ko lối thoát, nói chung là khó bỏ xừ
Cũng may ở cơ quan em còn có 1 đứa bạn thân thiết để kể lể, nếu ko có nó chắc em điên cái đầu mất .. Rồi mọi việc sẽ ổn, em bảo nó thế. Từ hồi vào cơ quan em hình như nói với mỗi nó, mà hình như em toàn chửi anh thôi anh ơi anh là ai thế
What the hell r u doing now?? hahaahaa
Trong tâm trạng này em muốn nghỉ ngơi. Và em sắp tự thưởng cho mình vài ngày ngắn ngủi, em sẽ xuống ngủ với bà ngoại, ở đấy em thấy mình thanh bình nhất, chẳng ai làm phiền cũng chẳng ai quấy rầy hahaaahhh
chào các bạn!
mình lần đầu tiên vào diễn đàn này và thật bất ngờ khi biết rằng điều dưỡng việt nam cũng có diễn đàn. tôi cũng như bao nhiêu ngườ khác trong các bạn mà thôi. nhiều khi áp lực công việc không nhiều nhưng áp lực về giao tiếp với bệnh nhân và đồng nghiệp lại làm mình dễ rơi vào stress. tôi kể các bạn nghe câu chuyện này nhé:
Hôm đấy là ngày tôi trực nên buổi trưa tôi cũng phải thường trực tại khoa để mọi người " nghỉ trưa". tôi làm hết việc để ăn trưa, vừa mở hộp cơm văn phòng ra định ăn thì có bệnh nhân bị tai nạn vào cấp cứu. thế là cơn đói tan biến đi mất tiêu. đón Bệnh nhân lên giường tôi rửa sạch vết thương( đa vết thương) rồi mới gọi Bs về khám( vì Bs mới "xin" tôi ra ngoài ăn trưa với bạn) Bệnh nhân là một người đàn ông khoảng 50 tuổi, nói rất nhiều và quậy kinh khủng vì ông ấy đã say rượu. Bs vào khám và chẩn đoán BN bị đa vết thương do TNGT, cho theo dõi tại giường để Bs ra ăn cơm tiếp. hôm đó trong khoa chỉ có tôi là xếp và cũng là nhân viên luôn nên Bn chỉ gọi tôi mà thôi.... oa oa oa lúc đó nếu không có sk và nghị lực chắc tôi Die. kakaka. chưa hết các bạn nhé, ông bệnh nhân say rượu kia cứ gọi lè nhè... Bs ơi cho tôi hỏi mấy giờ rồi?( đồng hồ treo tường phòng tôi có 2 cái do trình dược viên tặng để quảng cáo thương hiệu vẫn chạy tốt) hix. tôi giải thích cho Bn là phải nghỉ ngơi cho khỏe và tỉnh rượu nhưng ông áy luôn nói cảm ơn, xin lỗi, rồi còn khen Bs Hùng rất tốt( tôi tên Hùng) Cuối cùng tôi cũng ăn hết được phần cơm và thời gian cũng trôi đến giờ làm việc buổi chiều. mọi người vào khoa làm việc thấy có bệnh nhân mới và mọi chuyện diễn ra bình thường. có ai biết rằng tôi đã rất vất vả với ông bệnh nhân nằm ở giường số 1 và họ đâu biết rằng tôi được ông ấy khen quá trời? có những bệnh nhân xung quanh cũng thấy khó chịu với ông ấy nói với tôi kiểu chia sẻ: ông ấy say lắm rồi, chấp làm gì. Tôi tươi cười thi vị. khoảng 2 giờ ông bệnh nhân tỉnh dậy thấy mình bị băng bó nhiều chỗ liền hỏi: tôi bị sao thế này? đây là đâu? Tôi ra giải thích cho bệnh nhân hiểu và không quên hỏi: Chú có nhớ cháu tên gì không? Hẳn các bạn biết câu trả lời của chú ấy rồi: không, tôi không biết. Đây là đâu?
đây có lẽ là sự bạc bẽo của đời người và tôi nghĩ chỉ trong ngành Y mới cảm nhận được cảm xúc của tôi lúc ấy.
rất mong có được nhiều bạn trong ngành. tôi đang làm ở HCM. 0975991787-0914727359
trương tuấn Hùng. [Bạn không thể nhìn thấy link cho đến khi đăng ký, nhấn vào đây để đăng ký]
thanks Bs Hùng đã quan tâm nhiều đến Diễn đàn điều dưỡng việt. Mong rằng qua công việc BS sẽ yêu nghề hơn và có mối liên kết hơn với lực lượng Điều dưỡng mong rằng Bs sẽ có nhiều bài viết hơn, để chia sẽ về nghề của chúng tôi.
Đánh dấu