Ngẫm một điều: đối xử tốt với nghề y là đối xử tốt với nhân dân
Ngành y là một ngành đặt thù, đặt biệt sản phẩm tạo ra cũng đặt biệt, điều này ai cũng biết, tuy nhiên một điều ít ai biết là ngành y nghề y hiện đang được đối xử kém trong xã hội về nhiều mặt, không muốn nói là chưa công bằng:Học nhiều, Lương thấp, áp lực lớn, xã hội "soi" nhiều, nhiều báo chí đã gọi là nghề " nguy hiểm", TS.Lương ngọc Khuê: "liệu thế này ai còn dám đi làm bác sĩ", một câu nói đơn giản nhưng đáng suy ngẫm
nhìn lại chúng ta thấy những điều không thể chối cải như sau:
1.Người làm y, nghề y là những người cam chịu
Khoát trên người áo trắng, ít ai biết được là tại sao mỗi chúng ta lại chọn nghề y, nhiều tờ báo phát ngôn " vì nghề hái ra tiền", có lẽ họ đã nhầm,khi bước vào trường, sinh viên ngành y là những đối thủ đáng nể trong giới sĩ tử, nếu xét về bản lĩnh và tư cách tôi không dám khẳng định, nhưng các chiến binh thi vào y là những chiến binh dũng cảm và là quân chủ lực thời phổ thông, ít ai chọn đi thi đại học y mà coi là thi để thi,hầu hết đều phải lượng sức mình, khác với các nghề khác, nghề y nói qua ai cũng biết sẽ làm gì, sẽ phải đối mặt với gì, khi ngay những ngày ngồi ghế phổ thông: máu me, bẩn thỉu, bệnh tật, tiếng khóc ,nổi buồn và nước mắt.. và cái chết.những thứ này là chắc chắn còn tiền bạc ư, mơ hồ.Nói thế mọi người lại hỏi, sao biết khổ mà còn đâm thân vào, điều này chỉ có người trong cuộc mới trả lời được,vì họ có ý chí, có hoài bảo, có thứ mà người ngoài ngành ít ai nghĩ đến:trái tim, lòng hướng thiện, muốn giúp người khác, viễn vong ư! ,không đó ít nhất là sự thật ở số đông.
Cũng ít ai để ý từ Bác sĩ là gì ?, từ Bác có nghĩa là sự uyên bác:nghĩa là người có tầm hiẻu rộng, có kiến thức sâu về mọi mặt, từ y theo tiếng là tinh là "ars medicina", nghĩa là "nghệ thuật chữa bệnh", nghĩa là trong nghề y bao gồm sự tổ hợp của nhiều ngành nghề khác và nó nâng lên tầm nghệ thuật, người dân hay gọi là y thuật,vì sản phẩm là phục vụ cho đấng quan trọng nhất trên hành tinh: Con người, và chính là con người là đối tượng phục vụ nên người làm y không thể thay bởi các máy móc hiện đại, mà chỉ có con người mới đảm nhiệm được cho dù nghìn năm sau đi nữa, thế giới phát triển đến đâu đi nữa, nghề nào đó có thể không còn tồn tại, nhưng nghề y người làm y thì chắc không thể thiếu, một từ khác mà mọi người vẫn hay dùng trong nghề y là từ chẩn đoán: nghĩa là người làm y không chỉ biết có hiện tại mà còn dự đoán: dự đoán từ các dữ kiện thu được để suy diễn tìm ra liệu phát điều trị thích hợp và cũng dự đoán hướng tiến triển bệnh, gọi là tiên lượng, không dừng ở đó người làm y còn chọn các liệu pháp, nghĩa là các phương thức, phương pháp, phương tiện để giải quyết vấn đề của người bệnh vì những căn bản về nghề nghiệp này mà xưa nghề y được coi là nghề cao quý và được tôn trọng nhất trong xã hội, và họ ví người làm y như vị thần: thân y, và thần dược.
Lịch sử cũng đã chứng minh và ghi nhận dù ở thời kỳ nào, sơ khai người làm y thuật thương kiêm luôn như các học sĩ , các nhà chiêm tinh,các thầy cúng, thầy dạy học.và nhìn lại hầu hết họ không dành danh lợi, quyền chức hay của cải vật chất trong khi ngay cả trước họ vẫn là những người có tầm cao nhất trong xã hội.
Ngày nay nếu nhìn thẳng thì sinh viên học nghề y là học lâu nhất và học nhiều nhất:sáu năm, chín năm, mười hai năm thử hỏi có ngành nào học lâu như thế, mà thời gian biểu cũng khá bận rộn: sáng học, chiều đến viện, tối trực đêm, có lẽ chỉ có ngành y là học bám với thực tế nhiều nhất và thời gian nếu tính tổng số giờ : nếu sáu năm học thì số giờ học so với các trường khác có khi gấp đôi gấp ba lần,chừng ấy mới ra trường được
"Lương y như từ mẫu" đúng vậy, làm y do bản chất công việc nghề nghiệp: không thể khác được, không những là người mẹ, người mẹ là người mà không nói chắc ai cũng biết, nhưng còn là người mẹ hiền nữa.Chính cái lý do này mà tôi tạm dùng hai từ cam chịu, thì đúng bản chất, vì nếu xét trong xã hội thì nghề y ít đấu tranh nhất, ít đòi hỏi quyền lợi nhất và âm thầm, hy sinh nhất.
2.Xã hội đã đối xử không công bằng
Giờ lang thang trên mạng, ít thấy nêu được giương người tốt việc tốt, thầy thuốc tốt, báo chí xã hội đã không công bằng với nghề y đã đành vì thời đại thông tin cần câu view, nên suốt ngày đọc: đâm, giết, chém, hiếp...mà đâu đó toàn thấy viết " chết oan" "chết tức tưởi"..." thiếu trách nhiệm", xã hội việt nam báo chí việt nam đã đi chệch với định hướng của Đảng và nhà nước, thay gì trách nhiệm của họ là nêu tấm giương người tốt việc tốt thì ngày nay họ nêu người xấu, việc xấu, đây là một hiện tượng nguy hiểm, chuyện báo chí không bàn, nhưng họ đã nhìn đã viết không có một góc nhìn đúng và khoa học, sức khỏe và sự thay đổi còn người là vô hạn, cho dù được mệnh danh là "bác sĩ" nhưng cũng không lường hết các thay đổi bất thường ở con người, nhung thực tế họ đã kiểm soát được hơn 95% sức khỏe của con người và đâu đó có thể xảy ra 5%, và theo toán học thì đây là con số gần như là chấp nhận tuyệt đối với thực tế.trong 100 người bệnh, và có những bệnh vô cùng hiểm nghèo, và trong một đời thầy thuốc thì không thể đếm được bao nhiêu bệnh nhân được cứu sống, liệu khi nhìn nhận một con người, một sự kiện thì xã hội và báo chí có nghĩ đến góc độ này không ?, theo người phương tây họ gọi là cách nhìn giọt mực trên tờ giấy trắng, nghĩa là người Việt nam xã hội việt nam đang nhìn thấy giọt mực chứ không nhìn thấy tờ giấy trắng, trong khi tờ giấy trắng nó lớn rất nhiều so với một chấm mực .
Nhiều người làm nghề y rất ấm ức và phẩn nộ về câu chuyện phong bì, sáng nay ngồi trong toa tàu, cùng với các vị khách tri thức và quan trọng, họ đã nhìn nhận và coi chuyện nói đến phong bì trong ngành y là lố bịch là trò cười , vì một thực tế phong bì giờ ngành nào cũng lồ lộ ra chứ chỉ có ngành y đâu?, nhưng thử hỏi có người nào ngành y lại than vãng so sánh và kêu ca đâu, và đương nhiên họ đều coi chuyện vòi vĩnh người bệnh là một thoái xấu, và họ cũng cảm giác xấu và dơ bẩn khi ai đó làm chuyện này, nhưng xã hội lại một lần nữa bôi thêm một vết bẩn lên mặt nghề y, bôi lên người có đức cao vọng trọng, ví như một câu nói so sánh thế này đứa con trai bảo với mẹ " mẹ ơi mẹ đừng đi an cắp nhé", ai có bố có mẹ thử về nói câu này xem thế nào , có người bảo tôi rằng " anh không láy phong bì thì anh vô can", không không thể nói thế được, câu đó thì có khác gì tôi nói với mẹ " con nói thế, nhưng mẹ không ăn cắp là mẹ vô can"
Lại chuyện đâm giết, đánh bác sĩ,tôi cũng đã từng trao đổi với một số tờ báo về chuyện này, cái lý do "giận cá chém thớt", khi mà người thân họ bị mất mát, khi mà người bệnh bị đau đớn, khi mà họ bị người khác đâm, đánh chém ngoài đường, thì vào viện, cái cục giận nó còn ở đó mà sẽ bùng nổ với bất kỳ ai, mà trong bệnh viện thì ngoài bác sĩ ra còn ai, đôi khi sống trong bệnh viện, biết tâm lý đó mà không trách người bệnh, vì biết họ đã bị đau đớn thiệt thòi, nhưng cũng là lạ, người giúp cho mình tính mạng sự sống mình lại đánh, chém, giết họ, cũng là một điều không công bằng, làm nghề y là ghét dỗi người bệnh chắc người bệnh sao sống được, may mà không ai ghét người bệnh, điều đó được chứng minh thực tế, dù là kẻ cướp, dân gian hồ, người ăn mày thì đã có ai bị chết do sự giận hờn của thầy thuốc đâu .
3.Nếu như có một ngày
nếu một ngày nào đó, mọi người vì bị đối xử tệ mà bỏ ngành bỏ nghề y thì chuyện gì sẽ xảy ra !
Người làm y chuyên tâm, an tâm sống với nghề là dân được nhờ:Lương đủ sống, áp lực được giảm ,xã hội đối xử tử tế hơn với nghề y thì chắn chắn người việt nam sẽ được nhờ: chất lượng cuộc sống sẽ là khác, bản chất con người là không đổi, bản chất nghề nghiệp là không đổi, chỉ có sự thay đổi hoàn cảnh làm thay đổi con người thay đổi nghề, hãy trả lại hình hài vốn có của nghề y người làm y,một lần tôi trò chuyện với một số vị khách đến từ các nước trong đó có người gốc việt nam, họ đều làm y,một câu hỏi vụ vơ đưa ra với họ "các bạn có lo chuyện cơm áo gạo tiền không", mọi người đều trố mắt coi tôi hỏi câu không hiểu, vì một ngày nào họ đã nghĩ đến tiền đâu, lương họ hoàn toàn đủ sống, đủ trang trải, một hôm khác tôi lên vùng núi phía bắc khi đó chưa hết giờ làm thấy mọi người đều ra về thấy lạ tôi hỏi " sao chưa hết giờ các chị lại về" một câu trả lời rất gọn " về nhà còn nấu cám cho lơn ăn chứ muộn rồi nó đói", với hai câu hỏi làm tôi cũng không hiểu đâu là đâu nữa.
Một trong những sứ mệnh và nhiệm vụ của người làm y nghề làm y là lo cho sức khỏe con người Việt nam, thử hỏi khi người làm y mà lo cho con lợn ở nhà thì ai lo cho người bệnh đây, mà tại sao họ lạ lo cho con lợn ?, khi mà xã hội bôi vào mặt họ nào là sự "thất trách"," kẻ móc túi" thì sao họ ngẩn đầu mà đứng vững với nghề, sao họ cảm giác được thăng hoa trong nghề nghiệp để không có hai từ "chán nản", sao có chuyện tính mạng họ hằng ngày bị rình rập,bị soi mói thì họ còn đủ bản lĩnh mà sống với nghề !
Bệnh nhân là ai, là nhân dân, họ cần một người mẹ hiền, người mẹ hiền chỉ âu yếm đứa con ngon, với một đứa con hư thì mẹ hiền sẽ phải thế nào đây, từ tận sâu đáy lòng con người đã vốn hướng thiện, hướng đến sự bao dung và yêu quý đồng loài, điều này không chỉ ở nghề y, vậy thì không thể khác được, vốn dĩ con người ai cũng có một lòng trắc ẩn là được cứu người, giúp người, thì đừng bao giờ làm nhơ đi cái quý báu nhất cũng lòng người, tình người
Vì sức khỏe của dân tộc của giống nói Việt nam mà mỗi người phải có trách nhiệm hơn với nhau,cần phát huy cái vốn có và cần điều kiện để nó phát huy
************************************************** *****************************
************************************************** *****************************
Đánh dấu